Niềm vui của một dịch giả là…

… lâu lâu lại nhìn thấy quyển sách yêu quý của mình được “trình làng” một cách đầy bất ngờ… ;)

Và vui hơn nữa khi chính những độc giả của mình báo tin vui này cho mình! :x

“Con cái chúng ta đều giỏi” lên VTV1 ngày 6/7/2009, chương trình “Mỗi ngày một cuốn sách”:

http://www.youtube.com/watch?v=FQALKmNU4dE

“Con cái chúng ta đều giỏi” lên báo Tuổi Trẻ ngày 8/6/2009:

baott-resized

Trần Đăng Khoa và những chiến hữu “máu liều”

Ông xã và các bạn mình được lên báo Tuổi Trẻ cuối tuần ngày 5/6/2009. Tự hào ghê nơi… :x

baott1
Tuổi Trẻ Cuối tuần Thứ Bảy, 06/06/2009, 14:20 (GMT+7)

Người đương thời

Những chàng trai “vươn tới thành công”

TTCT – “Từ bỏ một công việc với thu nhập thuộc hàng cao ở Singapore, một cơ hội làm việc ở châu Âu trong lĩnh vực công nghệ hiện đại nhất thế giới, một cơ hội chu du khắp năm châu, về VN làm lại từ đầu để đóng góp vào công cuộc giáo dục của nước nhà, điều mà tôi luôn mong ước”…Đỗ Trần Bình Minh đã không giấu được tự hào khi nói về việc mình tham gia nhóm khởi nghiệp trên đất Singapore Vietnam Enterprise, một công ty của những cựu du học sinh Việt ở Đại học Quốc gia Singapore (NUS) mà thủ lĩnh là Trần Đăng Khoa.

Trần Đăng Khoa: đầu tư vào chính mình

Trong cuộc giao lưu giữa các thành viên Câu lạc bộ doanh nghiệp dẫn đầu LBC của VN và cộng đồng doanh nhân – chuyên gia người Việt tại Singapore, giáo sư Võ Tá Hân giới thiệu: “Đây là Khoa, thủ lĩnh của những chàng trai đang dệt nên khát vọng VN vào năm 2020”.

Trong một buổi nói chuyện với phụ huynh và học sinh Trường quốc tế Mỹ (AIS) – TP.HCM về phương pháp phát triển tiềm năng não bộ, Trần Đăng Khoa tâm sự: “Ít ai tin trước đây tôi từng bị coi là một đứa trẻ hư hỏng, chỉ khoái đánh lộn, không chịu học hành, từng bị đuổi khỏi trường và chuyển trường nhiều lần, từng xếp hạng thấp nhất lớp và thi trượt liên miên”. Suy nghĩ tích cực hơn, học tập có phương pháp hơn, tin tưởng vào bản thân hơn, Khoa đã kịp thay đổi số phận của mình bằng những nỗ lực học tập trước khi vào cấp III.

Trần Đăng Khoa là cựu học sinh của Trường THPT chuyên Lê Hồng Phong và nhận được học bổng du học tại NUS khi là sinh viên năm 2 ĐH Khoa học tự nhiên. Là dịch giả một trong những cuốn sách giáo dục bán chạy nhất VN năm 2008 Tôi tài giỏi, bạn cũng thế (Adam Khoo) và một số đầu sách khác như: Con cái chúng ta đều giỏi, Làm chủ tư duy – thay đổi vận mệnh (NXB Phụ Nữ). Hiện Khoa là dịch giả, diễn giả, chủ tịch điều hành Công ty cổ phần TGM (chuyên xuất bản – giáo dục).

Khi Trần Đăng Khoa vẫn còn ngồi trong giảng đường của NUS thì tên tuổi nhân vật Adam Khoo đã trở thành một biểu tượng của sự học tại đất nước coi trọng giáo dục này. Tò mò và ngưỡng mộ, Trần Đăng Khoa đứng xếp vào hàng dài những sinh viên đến chờ nghe Adam Khoo nói chuyện tại NUS.

Một mục tiêu đã được xác lập khi Khoa quyết định dồn toàn bộ công sức và tiền bạc của mình cho các khóa học đắt tiền của Adam Khoo sau khi ra trường. Tốt nghiệp xong, anh miệt mài với công việc lập trình viên ở các công ty nhỏ để dành dụm học phí. Một năm sau, anh đăng ký tham gia hầu hết các khóa học của Adam Khoo về kỹ năng tư duy, phương pháp học tập, cách thức làm giàu, đầu tư chứng khoán, quản trị, lãnh đạo, tiếp thị… Chi phí đầu tư cho bản thân tiêu tốn của Khoa hơn 10.000 đôla, con số không nhỏ đối với một sinh viên vừa ra trường và đang tự thân lập nghiệp ở xứ người khi đó.

Gặp Khoa, trò chuyện và làm việc chung khá nhiều lần, nhưng chưa bao giờ anh chàng 28 tuổi này làm người ta thôi bất ngờ về những gì mình làm. Từng là “ngôi sao” ở Tập đoàn công nghệ British Telecom, Khoa cùng vợ Uông Xuân Vy “đóng cửa” để dịch Tôi tài giỏi, bạn cũng thế, rồi trở thành trưởng nhóm chuyên gia đào tạo khóa học “Tôi tài giỏi” tại VN.

Dù đã có cuộc sống gia đình và công việc ổn định tại Singapore, Trần Đăng Khoa và vợ vẫn quyết định trở về và đầu tư vào sự nghiệp giáo dục tại VN. Mỗi tháng, vợ chồng anh đều phải “chạy sô” hai tuần ở VN. Tưởng chừng một con người mê đọc sách, ham học và hừng hực lửa kinh doanh thì không còn thời gian giải trí, nhưng Khoa lại là chủ nhiệm câu lạc bộ khiêu vũ của NUS… Và nay anh là giám đốc Công ty Vietnam Enterprise tại Singapore. Gần đây hơn là Câu lạc bộ Vươn tới thành công tại www.vuontoithanhcong.com để thổi một luồng suy nghĩ mới cho thế hệ 9X, mở rộng hoạt động từ Singapore của Vietnam Enterprise về VN qua việc thành lập Công ty TGM và bắt đầu chuỗi huấn luyện tại các trường học khắp nơi ở VN.

Nói về những ngày đầu khởi nghiệp, Khoa thừa nhận: “Lúc đầu phải nói là rất khó chịu. Nhiều người cho rằng mình “điên” hoặc nhẹ hơn là “ngu” khi bỏ một công việc ổn định với thu nhập cao và cả mảnh đất Singapore màu mỡ để chạy theo… ước mơ. Đó là chưa kể phải đối diện với việc thu nhập bị giảm rõ rệt trong khi việc thì lại tăng đáng kể”.

10 năm, giúp 1 triệu người Việt

Trong một buổi nói chuyện, có bạn học sinh hỏi: “Làm thế nào để vượt qua cơn buồn ngủ?”. Câu trả lời của diễn giả Trần Đăng Khoa là: “Cách nhanh nhất để vượt qua cơn buồn ngủ là… đi ngủ”. Tác phong làm việc chuyên nghiệp, nghiêm túc nhưng cũng rất hài hước và luôn đi thẳng vào vấn đề là hình ảnh của Khoa trên bục thuyết trình.

Sẽ rất khó quên hình ảnh Khoa đứng trước đám đông và nói về những trải nghiệm cuộc sống… Nhiều người hoài nghi về độ chín cũng như khả năng của một diễn giả trẻ tuổi, nên hỏi vặn: “Anh đã có đủ vốn sống, đủ tài giỏi và đủ thành công chưa khi đi giảng bài?”.

Khoa đáp: “Vốn sống của một người phụ thuộc ba yếu tố. Thứ nhất, người đó đọc bao nhiêu sách và đọc những quyển sách nào. Thứ hai, người đó có những người thầy như thế nào và học được gì từ những người thầy đó. Cuối cùng, quan trọng nhất là người đó đã và đang sống cuộc sống của mình như thế nào.

Tôi tin rằng không chỉ bản thân mình mà bất kỳ ai cũng có thể trở nên tài giỏi nếu người đó lựa chọn sống và rèn luyện như một người tài giỏi. Còn thành công, tùy thuộc vào việc định nghĩa nó như thế nào. Nếu thành công được định nghĩa là đại gia chẳng hạn thì tôi không hề thành công. Tôi định nghĩa thành công bao gồm ba yếu tố: có thể sống tự do vì ước mơ của mình, có thể cống hiến cho xã hội và có thể từng bước vươn tới những mục tiêu to lớn mỗi ngày. Với định nghĩa như thế, tôi tin mình đang thành công”.

Khoa nói, đầy tự tin: “Mục tiêu của mình là sau 10 năm sẽ giúp được ít nhất 1 triệu người Việt, đặc biệt là các bạn trẻ, trở nên tài giỏi hơn, thành công hơn, thành đạt hơn và giàu có hơn thông qua những khóa đào tạo của công ty mình”.

Và những chiến hữu “máu liều”

Những người quen biết Vietnam Enterprise (Singapore) hay TGM (VN) đều cho rằng thành công lớn nhất của thủ lĩnh Khoa là đã tập hợp được một tập thể những con người cùng khát vọng, cùng sống chết với nhau để thực hiện khát vọng này.

Bùi Hải An, chàng trai 24 tuổi đã từ bỏ công việc kỹ sư của Tập đoàn Fuji Xerox, chia sẻ: “Là một người “điếc không sợ súng”, ngay từ lúc còn là sinh viên đại học, tôi cùng một số chiến hữu thân thuộc máu me nhảy vào kinh doanh một lĩnh vực hoàn toàn không thuộc sở trường. Kết quả là lỗ nặng và lâm vào hoàn cảnh xấc bấc xang bang suốt một năm trời. Gia nhập Vietnam Enterprise, mục đích chính của tôi là muốn làm một cái gì riêng cho bản thân, cũng như đốt cháy lại ngọn lửa kinh doanh trong mình. Vietnam Enterprise là nơi tụ họp những người bạn, những anh em cùng chí hướng và giống nhau ở máu liều cùng máu kinh doanh”.

Việc cả nhóm bạn 10 người ngồi lại để cùng bàn chuyện khởi nghiệp là một điều hiếm có bởi vì thường chuyện khởi nghiệp là đơn lẻ cá nhân.

Đỗ Trần Bình Minh, người từng được Tập đoàn ASML chuyên về bán dẫn đánh giá cao, cười toe toét: “Chúng tôi có một hoài bão là muốn giúp sức cho các bạn trẻ VN được trang bị đầy đủ hơn các kỹ năng cần thiết trong học tập cũng như cuộc sống. Để biến hoài bão này trở thành sự thật, chúng tôi lập TGM, một công ty 100% VN với mong muốn trong vòng ba năm trở thành một công ty hàng đầu ở VN về lĩnh vực phát triển bản thân, đào tạo kỹ năng sống, kỹ năng mềm cho các bạn trẻ khắp mọi miền đất nước”.

Thuộc lứa đầu của thế hệ 8X thành đạt ở nước ngoài và trở về góp sức mình vào sự nghiệp phát triển của quê hương, Trần Đăng Khoa tâm sự: “Điều tôi học được ở Singapore là người ta hết sức coi trọng giáo dục và sẵn sàng bỏ nhiều tiền bạc, công sức để đầu tư vào nó. Tôi muốn đưa những công nghệ đào tạo, giáo dục tiên tiến của nước bạn về VN để góp phần nhỏ nhoi vào sự nghiệp giáo dục và phát triển nhân tài của đất nước mình”. Đó cũng là mong muốn chung của các thành viên trong Công ty cổ phần TGM.

Khởi nghiệp bao giờ cũng là một hành trình chông gai. Có những đêm cả nhóm TGM ngồi ngoài phố, hí hoáy thử nghiệm việc gọi điện thoại di động theo nhóm (một người nói, tất cả các máy đều nghe) khi phát hiện dịch vụ điện thoại này đang có khuyến mãi tại Singapore. Thì ra họ đang chuẩn bị cho việc dịch đuổi tại một hội nghị có khách tham gia người Việt mà không thuê hệ thống máy móc cabin với giá cắt cổ. Anh Hồ Thế Sơn, chủ thương hiệu thời trang Foci, nhìn thấy và lắc đầu: “Đúng là chỉ có những người trẻ mới dám nghĩ dám làm một chuyện khó tin như vậy”. Vậy mà họ thành công.

TRẦN NGUYÊN – LƯU TRANG

Tình bạn sống trong kỉ niệm

gau
Buồn buồn không biết viết gì, lục lại bài nhỏ bạn thân hồi cấp 3 viết về mình. Đọc lại thấy thú vị lắm vì… đến bây giờ mới biết mình ra sao trong mắt bạn mình. Thường thì toàn là mình viết về người khác không à (bạn bè nà, anh nà, ba mẹ nà..) nên khi đọc bài người khác viết về mình thì thấy vui vui ngộ ngộ ! Không biết người ta đọc bài mình viết về người ta thì thấy thế nào nhỉ? Chắc là “sến vô bờ bến” hihi…

Trích blog mt bé:
“Hôm qua, vừa bình minh đã cuộn tròn trong chăn tám với nhỏ bạn thân từ hồi cấp 3, con bạn xinh xinh dễ thương, điệu điệu tí :p mày yêu quấu, nói chiện với mày, tự nhiên tao nhớ mày ghê, nhớ như in cái dáng của mày mỗi lần vào lớp, những lúc mày xung phong lên bảng, nhớ cả mặt mày mỗi lần quê quê cái gì, hehe .. cả cái giọng của mày nữa :D hồi xưa có 2 con mặc áo dài trắng mà phóng vù vù trên 1 cái xe chaly bé tí, ngày nào cũng vừa vào trường là trường đóng cửa. hehe .. nhờ mày tao mới biết xe chaly nó chạy nhanh cỡ nào =)nhớ những buổi chiều mày chở tao dzìa, đường đông, hông chạy được nhanh, tao ngồi sau rảnh rỗi, lại ngắm nghía bàn dân thiên hạ, rồi lại tả thực với mày, =) có khi 2 con nhìu chiện cùng ngóai cổ lại nhìn cái gì đó dù dân cư chen chúc nhau trên đường mà sao tao với mày thân nhau nhỉ? mày lanh lẹ, .. nhiều chiện học giỏi, chững chạc, làm cái gì cũng đâu ra đó, các thứ luôn rất hợp lý, và lúc nào cũng tinh tươm, chả bù với tao ;( hixhix .. tao nhớ cũng hông dưới 10 lần tao bị mày phê bình 8-(

Dzị mà 7 năm rồi á !! và mày sắp lấy chồng :0 đọc súyt lọt xuống đất, giường tao thấp quá, rơi không bõ, nên tạo quyết định ngồi yên tongue mừng cho mày, một kết thúc đẹp cho một tình yêu đẹp phải không mày? ;) chúc mày và anh mày luôn hạnh phúc như 2 năm vừa qua mày nhé, để tao sẽ luôn nghe mày kể về anh mày với 2 từ giản dị, “anh tao” thế này, “anh tao” thế kia như những lúc ngắn ngủi bọn mình nói chuyện trước giờ, và tao sẽ luôn biết mày vẫn hạnh phúc như trước đến giờ :) còn baby thì tao chưa chúc vội đâu, chúc công việc mới của mày thật suôn sẻ và ổn định đã ;)

Hồi còn đi học, có bao giờ nói về chuyện tình cảm đâu, mày nhỉ, tao với mày lớp 11 mà như trẻ con, vẫn cắm đầu vào học ăn và chơi, vậy mà giờ mày đã đi làm, đã ổn định cuộc sống. thời gian trôi nhanh thật… hehe … mày vốn rất giỏi văn và hay kêu ca cái xì tin văn nói của tao, “biến mất đâu không thấy và thường quay lại với 1 cái mail dài ngoằng, tếu táo”, lần này tao không làm mày đau mắt nữa, mày thường ít đọc blog, viết vài dòng cho mày, biết đâu 1 ngày xa xa nào đó mày sẽ đọc những dòng này và mỉm cười với nó. Ừ, đúng là có lúc tao nhớ mày thật, dù xa nhau lâu, ít liên lạc, cả tao, cả mày có thể thay đổi nhiều, nhưng những tình cảm, những cái rất thật tình của bạn bè thì sẽ không bao giờ thay đổi phải không mày? Chúc đám cưới của mày ở VN và ở bên đó đều thật vui.

Mày à, mày làm tao nhớ lại nhiều lắm (nhưng thật sự không nhớ tao “phê bình” mày gì nữa :-&). Tao chỉ nhớ tao với mày khác nhiều. Tao thì nhí nhảnh, lăn tăn, mày thì nhẹ nhàng, điềm đạm. Tao thấy mày chững chạc, còn mày thì lại thấy tao chững chạc. Hehe… Túm lại là mỗi đứa chững chạc mỗi kiểu hỉ! Vậy mà thân nhau, đủ khác nhau để bù đắp cho nhau và đủ giống nhau để khỏi “xa nhau”!

Bây giờ mỗi đứa một phương…tình bạn sống trong kỉ niệm, mày nhỉ !!!

..”Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”…

dat
“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”

Có ai dám khẳng định rằng mình cảm được hai câu thơ trên khi chưa đi đủ xa? Đúng rồi, ít ai mà chưa từng đi xa trong suốt cuộc đời mình. Nhưng đi đủ xa, đủ lâu để có thể cảm nhận thật sâu sắc hai câu thơ trên thì không phải ai cũng từng trải nghiệm.

Tp HCM, thành phố mà khi bước chân ra đường bạn nên bịt kín mặt mũi chỉ chừa hai con mắt để bảo vệ mình khỏi khói bụi và nắng nóng. Thành phố mà khi chạy xe dưới trời mưa, bạn chỉ lo nơm nớp bị kẹt xe, ngập đường, chết máy. Thành phố mà khi lơ đễnh một chút khi đậu xe mua chè bưởi, bạn có thể bị mất xe như chơi. Và những lúc ấy, ta nghĩ gì? Ta càu nhàu vì mình gặp xui xẻo, càu nhàu vì mình bất cẩn.

Singapore, thành phố mà không có hoặc ít khi xảy ra những chuyện như trên. Mà nếu có lỡ bất cẩn bị móc ví giữa đám đông, ta nghĩ gì? À, ừ, Singapore không an toàn như mình nghĩ… À, ừ, không ngờ ở Singapore lại có thể xảy ra những chuyện như thế. Ta không hề nghĩ mình xui xẻo và bất cẩn.

Sao lại có thể có hai suy nghĩ khác nhau đến thế khi một chuyện tương tự xảy ra? Vì đây là hai môi trường khác nhau mà ở trong mỗi môi trường, chúng ta hình thành một cách suy nghĩ, một mong muốn khác nhau.

Nói lảm nhảm nãy giờ cũng chỉ để nói rằng Singapore – nơi ta đang sống – đúng là tốt hơn Tp HCM thật – nơi ta sinh ra và đã sống. Ít ra là tốt hơn về một số phương diện và theo ý kiến chủ quan của ta.

Tuy nhiên, bài viết này không phải để tranh luận Singapore hay Tp HCM tốt hơn. Bài viết này ta viết ra chỉ để cảm nhận lại câu thơ “khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”.

Singapore và gần 6 năm…. đủ xa và đủ lâu… Singapore và Tp HCM – lý trí và tình cảm. Lý trí giúp ta cảm nhận được Singapore tốt hơn Tp HCM như thế nào để học tập, để làm việc, để có thể hỗ trợ gia đình. Nhưng tình cảm luôn kéo ta quay về Tp HCM, nơi mà gia đình ta đang sống, đang ngày ngày mong nhớ ta. Lý trí đang thắng tình cảm, bởi thế ta mới sống ở Singapore đến tận bây giờ. Nhưng tình cảm thì không bao giờ bỏ cuộc, luôn tìm mọi cơ hội để làm nản lý trí. Những chuyến về thăm nhà ngắn ngủi những tưởng có thể làm thõa mãn tình cảm và mang lại cho lý trí sự bình yên. Không, tình cảm trỗi dậy mạnh mẽ hơn và lý trí lại một lần nữa phải đấu tranh kịch liệt hơn. :(

Ồ, có thể vì gia đình ta ở Tp HCM, ta mới có mong mỏi quay về đến thế. Có thể vì những chuyến về thăm nhà quá ngắn ngủi mà ta thật sự được sống trong nhung lụa, trong tràn ngập thương yêu của ba mẹ, họ hàng, không phải lo toan, không phải đi làm, ta mới có mong mỏi quay về đến thế. Thử tưởng tượng một ngày nào đó, cả gia đình ta qua Singapore ở với ta và ta có tiền đủ để mang lại một cuộc sống đầy đủ ở Singapore, ta có còn mong mỏi quay về nữa không?

Ta vẫn muốn quay về… tại sao vậy… đơn giản vì Singapore không phải là Tp HCM. Ta không thể yêu Singapore như ta yêu Tp HCM. Ta không cảm thấy thuộc về Singapore. Nơi đây chỉ là một phương tiện giúp ta có một cuộc sống tốt hơn chứ không phải là “tâm hồn” của ta.

Anh bảo sẽ cùng ta về khi hai đứa về hưu, an hưởng tuổi già, nhàn vi. Lâu quá… nhưng ta vẫn hi vọng. Hẹn một ngày ta quay trở lại, mãi mãi, Tp và gia đình thương yêu…

SEO Powered by Platinum SEO from Techblissonline