[Viết tặng ông xã] 10 điều khi anh về…

Căn nhà lại tràn ngập tiếng cười nói (của em).

Bữa cơm lại trở nên ấm cúng vì chén dĩa có đôi.

Cảm xúc lại rất “thật” vì không cần đến những biểu tượng cảm xúc Yahoo! Messenger nữa.

Những ngày cuối tuần lại mang đúng ý nghĩa của nó: ngày dành cho gia đình.

Chiếc điện thọai chuyên gọi đường dài và webcam thân yêu lại được tạm nghỉ.

Em sẽ không phải thót tim khi mạng Internet đột nhiên bị đứt hay máy móc trong nhà “giở chứng” nữa.

Em sẽ không phải “nhăn trán” nhớ lại những gì em định nói với anh cách đây mấy tiếng nữa.

Mỗi khi đi làm về, em lại được đón nhận vòng tay ấm áp và bữa cơm tối đã được anh chuẩn bị 50%.

Em sẽ vui vẻ tạm biệt Hội “ăn tối một mình” ở căn-tin.

Em sẽ lại như đứa trẻ ríu rít hỏi anh đủ thứ chuyện trên đời cho đến khi thỏa mãn mới thôi.

……………………………………………….

Anh đã nói là cuộc sống của anh sẽ không trọn vẹn nếu thiếu em.

Còn với em thì mọi khó khăn sẽ trở thành “chuyện nhỏ” khi có anh bên mình. 

3 năm cưới nhau… 6 năm yêu nhau…

dscn2544_dce1

… là khoảng thời gian em hạnh phúc vì có anh bên mình…

Không biết vô ý hay hữu ý mà cứ 3 năm em lại nhận được một “bức thư tình” bất ngờ ngọt lịm của anh… :)

Anh viết tặng em sau 3 năm yêu nhau, trong lúc em đang ngủ :smug:  http://www.uongxuanvy.com/210/goi-em-yeu/

Anh viết tặng em sau 3 năm cưới nhau, trong lúc em đang “mặt nhăn mày nhó” ngồi viết báo cáo trong công ty at wits end : http://www.trandangkhoa.com/297/tang-ba-xa-3-nam-ngay-cuoi/

Em “iu kìu”

Vậy là đã 3 năm rồi từ ngày anh kí vào “bản án chung thân”, nhưng có lẽ đó là “bản án” ngọt ngào nhất mà em dành cho anh vì cái “tội” dám… yêu em.

Ba năm với biết bao nhiêu kỉ niệm thăng trầm của cuộc sống. Hai đứa mình đi từ căn phòng trọ chỉ vỏn vẹn 12 mét vuông của ngày mới cưới, đến “mái ấm” nho nhỏ (nhưng đến hơn 130 mét vuông) mà em đến tận ngày hôm nay vẫn thường bảo là “iu quá!”. Rồi hai đứa mình sau 9 tháng ấp ủ cũng cho ra đời “cặp song sinh” đầu lòng với hai cái tên lạ đời “Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế!” và… “Vươn Tới Thành Công”. Chưa hết, đứa thứ ba với cái tên còn “kinh” hơn “Con Cái Chúng Ta Đều Giỏi”. Và một vài ngày nữa thôi, mình lại tiếp tục có đứa thứ tư “Làm Chủ Tư Duy Thay Đổi Vận Mệnh”. Gia đình và bạn bè thân thiết bắt đầu thấy cặp vợ chồng này “kì lạ” nên ai gặp mình cũng đều hỏi: “Vậy định khi nào thì mới có con thật đây?“, và lúc nào em cũng trả lời rất ư là “dịch giả”: “Đã đặt mục tiêu và lên kế hoạch cụ thể rồi. Năm … nhé.

Ba năm cũng với biết bao nhiêu đổi thay, em từ một con bé mới ra trường “vật lộn” với công việc đầu tiên và đồng lương còm cõi, hóa thân trở thành ngôi sao của một trong những tập đoàn công nghệ hàng đầu thế giới. Còn anh, từ một ngôi sao ở một tập đoàn khác thì lại quyết định bỏ việc để… sống vì ước mơ của mình. Nhưng em chưa bao giờ than thở, em chưa bao chùn bước. Qua khó khăn, qua gian khổ, đến thành công, em vẫn cùng anh nếm đủ đắng cay lẫn ngọt ngào, em vẫn cùng anh tiến về phía trước, vẫn luôn ủng hộ anh hết mình. Có đôi lúc nhìn em cần mẫn làm việc, anh tự hỏi, làm sao trong một người phụ nữ nhỏ bé như em lại có một sức mạnh và một nghị lực to lớn như thế để cùng anh đi trên con đường lắm chông gai này. Đó có lẽ là lý do tại sao bạn bè em đặt cho em cái biệt danh “Petite Giant“.

Hai đứa mình khác nhau nhiều chỗ, nhưng hai đứa mình giống nhau ở chỗ đều không trọng hình thức. Những ngày kỉ niệm hay những ngày lễ đối với mình bao giờ cũng thật đơn giản. Em vẫn thỉnh thoảng trách anh đã không cầu hôn với em một cách thật “hoành tráng”… nhưng em vẫn yêu anh. Đám cưới người ta lo viết lời thề hoa mỹ, anh với em thì dùng lời thề… “văn mẫu viết sẵn”. Anh vẫn nhớ, ngày cưới em thuộc lời thề như cháo và “trả bài” rất ư là trôi chảy. Còn anh vì vốn là học sinh lười và kém nên không chịu “học bài” thế là cứ lắp ba lắp bắp làm em phải nhắc… vậy mà em vẫn thương anh… vậy mà em vẫn chọn đi với anh trên suốt cuộc đời này… Có em, cuộc đời của người được xem là não phải như anh bỗng trở nên ngăn nắp và gọn gàng hơn bao giờ hết (bởi vì em là người não trái cơ mà).

Anh không biết em còn nhớ lời thề ngày đó hay không. Anh thì chắc chắn là quên sạch sành sanh rồi đó. Nhưng có một điều anh chắc chắn rằng: từ ngày đó, hai đứa mình đã luôn dìu dắt nhau đi trên đường đời, cho dù khó khăn hay hạnh phúc, cho dù nghèo hay giàu, cho dù ốm đau hay khỏe mạnh, mình vẫn yêu nhau và trân trọng nhau; và cũng từ ngày đó, mình biết rằng sẽ mãi cùng nhau đi cho đến hết đoạn đường dài…

À… anh tìm được lời thề “văn mẫu” của mình trên Internet rồi nè em:

“I, Tran Dang Khoa, take you Uong Xuan Vy, to be my wife, to have and to hold from this day forward, for worse or for better, for poorer or for richer, in sickness and in health, to love and to cherish; from this day forward until death do us part.”

Cuối cùng, anh tặng em một bài hát cũ mà không bao giờ cũ: “Love to be loved by you

I can’t believe I’m standing here been waiting for so many years and
Today I found the queen to rein my heart.
You changed my life so patiently and turned it into something good and real
I feel just like I felt in all my dreams.
There are questions hard to answer, can’t you see…

Baby, tell me how can I tell you that I love you more than life?
Show me how can I show you that I’m blinded by your light.
When you touch me, I can touch you to find out the dream is true.
I love to be loved by you.
You’re looking kind of a scared right now; you’re waiting for the wedding vows.
But I don’t know if my tongue’s able to talk
Your beauty is just blinding me, like sunbeams on a summer stream
And I got to close my eyes to protect me.
Can you take my hand and lead me from here please?
Yeah, yeah
Baby, tell me how can I tell you that I love you more than life?
Show me how can I show you that I’m blinded by your light.
When you touch me I can touch you to find out the dream is true.
I love to be loved — I need to be loved -
I love to be loved by you.
I know they’re going to say our love’s not strong enough to last forever.
And I know they’re going to say that we’ll give up because of stormy weather.
But how can they understand that our love is just heaven-sent,
We keep on going on and on ‘cause this is where we both belong.

Baby, tell me how can I tell you that I love you more than life?
(I always love you more than life)
Show me how can I show you that I’m blinded by your light.
(Show me how, yeah, yeah, and yeah)
When you touch me I can touch you to find out the dream is true
(Baby, when you touch me, don’t you know?)
I love to be loved — I need, yes I need to be loved -
I love to be loved by you.
Yes, I love to be loved by you.

Qua bao thăng trầm trong 3 năm, giọng văn của anh vẫn thế, vẫn chan chứa  kỷ niệm và yêu thương…

Em sẽ chờ bức thư tiếp theo của anh vào 3 năm sau đấy ;) Anh đã tạo “tiền lệ” rồi mà.

Thời gian – có lúc chạy, có lúc bò…

my-wedding-resized

Hôm bữa có người hỏi hai đứa mình cưới bao lâu rồi. Hai đứa đồng thanh trả lời “2 năm”. Trả lời xong chợt ngờ ngợ… đâu có… vài ngày nữa là tròn 3 năm rồi.

Vậy sao mình cứ ngỡ như mới 2 năm thôi? Cứ ngỡ như hai đứa vừa mới cưới đây, vừa mới mua nhà, vừa mới xuất bản sách, vừa mới …

Có vẻ như khi iu, thời gian tăng tốc gấp đôi nhỉ? ;) )

Chuyện 3 người

3-nguoi

Xưa xửa xừa xưa… xưa ơi là xưa… xưa từ cái thời mà anh và em còn chưa biết người kia sẽ là anh xã/em xã của mình bi giờ.

Nhớ đêm đó anh “trằn trọc băn khoăn giấc chẳng thành”, “xuất khẩu thành văn”, viết một bài dài ơi là dài trên diễn đàn VNCNUS rồi đợi em…cho biết ý kiến. tongue Sáng ra mình đi học chung, thấy em không hề có chút thành ý “phê bình” bài văn “hết sức tâm trạng” của anh, chịu không nổi anh hỏi em “Em đọc bài anh viết trên diễn đàn chưa?” – “À, rồi anh” em trả lời tỉnh như không. Anh “bức xúc” quá im luôn không thèm hỏi nữa. Hihi… Tối đó, em về “len lén” viết bài đối lại.

” Hắn vốn là kẻ rất mê văn chương. Mối tình đầu của hắn bắt đầu bằng những câu thơ tình của Xuân Diệu… “…có một dạo em ngồi xa anh quá…”. Hai tâm hồn trẻ trung, lãng mạn của hai kẻ học văn bên nhau, đẹp tựa hai câu thơ nhẹ nhàng sánh bước. Hắn vẫn còn nhớ món quà Valentine đầu tiên hắn nhận được là một quyển tập học trò chép bằng mực tím những bài thơ mà hắn yêu thích. Cũng từ ngày ấy, hắn đã yêu nồng nàn, hắn đã yêu mê dại và hắn đã bắt đầu tập làm thơ. Thơ của hắn không hay, không trau chuốt, nhưng là những âm thanh trầm bổng vang lên từ trái tim hắn, là dòng suối yêu thương dạt dào trong lòng hắn chảy vào trang giấy. Hắn viết và hắn viết chỉ để tặng riêng cho một người, chỉ để duy nhất một người đọc – một người có thể thật sự hiểu những vần thơ của hắn…

Và rồi người ấy đi xa, mang theo những vần thơ, mang theo những kỉ niệm. Lá thư đầu hắn nhận là một quyển sổ nhỏ và một bài thơ tình Xuân Quỳnh. Hắn đã không cầm được giọt nước mắt của hạnh phúc, của nhớ thương vỡ òa trong mắt…

“… Em trở về đúng nghĩa trái tim em.
Biết khao khát những điều anh mơ ước.
Biết xúc động qua nhiều nhận thức.
Biết yêu anh và biết được anh yêu…”

Và rồi trái tim người ấy cũng đi xa, mang theo niềm tin, mang theo hy vọng, mang theo ngọn lửa của tuổi trẻ trong lòng hắn. Không còn những lá thư, không còn những vần thơ. Bài thơ cuối hắn viết …

“…Em đã quay lưng, nhưng anh vẫn nhớ
Những con đường dịu dàng nắng tơ
Những con đường em dệt bằng mơ
Những con đường anh dệt bằng thơ…”

…Hắn đã sống những ngày đau khổ nhất. Hắn đã sống những ngày vô nghĩa nhất. Và hắn đã sống nhưng quên mình đang sống… cho đến một ngày, cô ấy đến. Một lần nữa, hắn lại yêu nồng nàn, yêu tha thiết. Một lần nữa, hắn lại muốn làm thơ. Nhưng hắn biết hắn sẽ không bao giờ viết được một vần thơ nào nữa. Cho dù, có những lúc những rung động, những cảm xúc dâng trào trong tim hắn. Thế nhưng, con tim hắn vẫn thiếu đi một phần nào đó để biến những cảm xúc, những rung động ấy thành thơ. Một phần nào đó đã mất đi cùng mối tình đầu của hắn. Ngày xưa hắn yêu thơ, yêu văn chương biết bao, thì giờ đây, hắn bỗng muốn quay lưng với tất cả những gì hắn từng yêu. Cô ấy cũng là người yêu thơ, và vẫn thường đọc thơ cho hắn nghe. Nhưng cô ấy đâu hiểu rằng, cho dù hắn vẫn rung động trước những vần thơ hay, hắn sợ những vần thơ. Những vần thơ kéo hắn về với cái quá khứ mà hắn luôn muốn quên đi. Những vần thơ luôn mang lại cho hắn một cảm giác tội lỗi. Hắn luôn tự hỏi lòng mình, tại sao hắn không thể viết được một bài thơ tặng cô ấy, phải chăng hắn không thật sự yêu cô ấy. Nhưng không, hắn yêu, hắn thật sự yêu, bởi vì ngàn lần hắn muốn nói “Em yêu ơi, hãy tha thứ cho anh. Anh không thể viết được dù chỉ một câu thơ tặng em. Nhưng tấm lòng là bài thơ tuyệt vời nhất mà anh dành tặng em. Bài thơ ấy chỉ duy nhất một mình em đọc được. Bài thơ ấy chỉ duy nhất một mình em hiểu được. Bài thơ ấy, anh viết bằng cả cuộc đời anh. Anh sẽ không phí những cảm xúc lên trang giấy, anh sẽ không phí những rung động vào ngôn từ. Anh để dành tất cả, tất cả cho riêng em…”

“Hai lần cô bé được cầm trên tay quyển tập thơ mực tím ấy. Hai lần với hai cảm xúc trái ngược nhau.

Lần thứ nhất, ngắm nhìn những bài thơ màu tím ngát trên trang vở học trò, cô bé thả hồn mình bay bổng, tưởng tượng về một chuyện tình ngọt ngào, thơ mộng đang long lanh trong ánh mắt tràn đầy hạnh phúc của hắn.

Lần thứ hai, cô bé bắt gặp quyển tập thơ ấy, vẫn được xếp ngay ngắn trên kệ sách. Lặng lẽ lật từng trang, cô bé mong kiếm lại cảm xúc cháy bỏng của cuộc tình ngày nào trong những vần thơ. Nhưng…ơ sao lạ quá, nét chữ vẫn mềm mại, vẫn tím màu thủy chung nhưng sao bỗng vô hồn thế kia! Và cô bé thảng thốt nhận ra…ánh mắt hắn đã tắt hẳn những vì sao long lanh, những vì sao hy vọng, vô cảm nhìn cuộc đời như chính những bài thơ ấy.

Và rồi một ngày, một ngày không có những con đường “dệt bằng thơ”, không có những con đường “dệt bằng mơ”, tình yêu đã đến nhẹ nhàng và ngọt lịm trong ánh mắt của hắn nhìn cô bé, ánh mắt ấy lại lấp lánh những vì sao tình yêu mà cô bé ngỡ sẽ không bao giờ thắp sáng lại được. Đối với cô bé, ánh mắt ấy còn nồng nàn, tràn đầy cảm xúc gấp mấy lần những câu thơ tình với ngôn từ hoa mỹ nhất.

Tuy nhiên, dẫu biết rằng bây giờ hắn không thể làm thơ được nữa, cô bé vẫn tin rằng một ngày nào đó, cô bé sẽ nhận được một bài thơ tình hay một câu thơ tình cũng được. Không phải đơn giản chỉ vì cô bé yêu thơ mà đó là niềm tin ở thời gian và tình yêu sẽ đủ sức xóa đi dấu chân của quá khứ “bước nhẹ mà sâu” trong trái tim hắn.”

Anh

Chỉ còn mấy ngày nữa là mình thành vợ thành chồng rồi. Mặc dù hai đứa mình đã ngầm “mặc định” chuyện này từ năm nảo năm nào, em vẫn thấy lòng mình khác lạ trong những ngày này.

2 năm, 3 năm hay 4 năm tụi mình quen nhau rồi anh nhỉ. Em cũng chẳng còn nhớ rõ nữa. Nếu có ai hỏi em lần đầu tiên tụi mình hẹn hò là khi nào, em sẽ không biết trả lời như thế nào. Em cảm giác chuyện tình mình tự nhiên như hơi thở vậy. Chẳng ai biết được hơi thở bắt nguồn từ lúc nào. Ta chỉ biết hơi thở tồn tại trong ta và ta không thể sống thiếu nó, thế thôi.

Anh đến với em, như cơn sóng lớn, vội vàng và ào ạt. Em như bãi cát vàng khi sóng đến thì trốn chạy, khi sóng đi lại vội vã “chạy theo”. Cát và sóng tuy xa mà gần, tuy gần mà xa. Tụi mình nắm 2 đầu dây, thay phiên đứa giựt đứa lùi, mãi lâu thật lâu chẳng tiến được gần nhau. Tình yêu “nhõng nhẽo” đòi chơi trò rượt bắt. Em mệt mỏi có khi muốn buông dây nhưng lại không nỡ… cứ thế … đến một ngày anh đi xa… Không chơi trò rượt bắt được nữa, , tình yêu hết “õng ẹo” và “ngoan ngoãn” bắt anh lại giùm em.

Ký ức của em về anh luôn gắn liền với những “con đường tí hon”.

Đây là khoảng sân nhỏ trong ký túc xá nối liền phòng anh và phòng em. Nhớ lắm những lần tụi mình cùng xuống ăn tối ở cái căn tin bé tẹo và mắc, những lần cùng nhau chạy rượt xe buýt để kịp giờ học…

pgp120

pgp210

Con đường trong NUS là hình ảnh hai đứa lết thết ôm sách nặng trịch đi học về, khuya lơ khuya lắc, để rồi em cứ nhăn nhó khi anh đòi đi taxi chứ không chịu đi xe buýt,…

nus

Rồi còn con đường phải băng qua cầu vượt dài thường thượt ở Jalan Lempeng, cứ 10g tối anh lại ra đón em đi làm về. Có lúc giận nhau đùng đùng mà anh vẫn đón và em vẫn đợi, im lặng đi cạnh nhau không nói tiếng nào…

Những con đường – dĩ vãng nhưng rất mới trong em.

Anh à, tụi mình sắp lật sang một trang mới rồi đó. Một trang mới mà em sẽ bắt đầu bằng hai chữ “ông xã”  ;)

SEO Powered by Platinum SEO from Techblissonline