Những điều chỉ có ba mẹ của con làm cho con…

Chỉ có ba mẹ của con mới…

- Mua đồ ăn sáng để sẵn trước giờ con thức giấc.

- Xót lòng khi con bị nổi nhiệt… không nói được nhiều.

- Đợi con ở cửa cho dù con đi đến mấy giờ mới về.

- Viết email nói nhớ con khi con vừa qua nhà chồng được vài tiếng.

- Không dám bật tivi ồn để con làm việc mặc dù ba lãng tai không nghe được, chỉ coi hình.

- Chở con đi đến tiệm may đồ đẹp dù xa xôi và mẹ chẳng biết đường đi.

- Vội vàng thay nước hồ cá trong veo trước giờ con về vì biết con rất ghét hồ cá đục.

- Sẵn sàng vét hết tiền dành dụm cho con khi con cần mà không hề do dự.

….

Chỉ có ba mẹ của con mới làm hàng ngàn điều nho nhỏ nhưng bát ngát tình thương mà con không thể nào nhớ hết trong vài phút viết bài blog này.

Chỉ có ba mẹ của con mới làm cho con cảm thấy mình được yêu thương vô bờ bến và không điều kiện.

Thương ba mẹ nhiều thật nhiều!

Xuân Vy

Just Do Your Best!

Đây là thời điểm mình thật sự tin tưởng rằng: miễn là mình yêu quý công việc, làm hết sức mình và làm tốt, phần thưởng mà mình nhận được sẽ xứng đáng…

Cho dù nền kinh tế có ảm đạm đến mức nào, cho dù nhận được thông báo là toàn công ty không được tăng lương vào năm nay…

Mình cũng đã trở thành người DUY NHẤT trong toàn Yahoo! Asia (CC) – sếp bự nói thế – được thăng chức. Mà khi đã thăng chức thì thông báo “không tăng lương” không có áp dụng nữa.  :D

Mặc dù nói thật là giá trị vật chất không nhiều do điều kiện kinh tế khó khăn, nhưng giá trị tinh thần thì cực kỳ lớn.

Mình rất vui và tự hào về bản thân mình. Vui hơn rất nhiều những lần được tăng lương trước đây.

Đơn giản là khi đạt một cái gì đó trong lúc khó khăn, thử thách thì niềm vui nhận được sẽ nhân đôi nhân ba.  :x

Chuyến đi công tác ở Philippines

Play with the drink-resized

Philippines (PH), cái đất nước mà mỗi lần viết tên mình cứ lẫn lộn không biết mấy chữ “l” hay mấy chữ “p”.

Mặc dù đã chuẩn bị tinh thần là PH cũng giông giống VN nhưng lúc đầu mới đến cũng hơi sốc hàng.

Trước hết là nóng quá xá quà xa. Sau nữa là kẹt xe. Khách sạn của mình đến công ty bằng taxi cỡ chừng 15 phút mà kẹt xe một cái là … 1 tiếng rưỡi, khỏi trả giá.

Sau hết nữa là bị xét túi rà người, đi đâu cũng bị. Mang laptop vô công ty mỗi ngày mà cứ phải lôi ra lôi vô cho mấy anh bảo vệ coi Serial number. Nhiều lần mình cũng phát quạu luôn!

Ở 1 tuần rồi thì cũng quen, biết giờ nào là kẹt xe, biết thấy bảo vệ là tự động mở túi cho mấy anh mấy chị chọt chọt cây vào coi có gì bên trong (nhiều khi thấy hơi bị vi phạm quyền riêng tư của người dân và kỹ thuật hơi bị thấp. Sao không có mấy thiết bị tự động dò ra đồ nguy hiểm mà cứ chọt chọt bằng tay và dùng mắt thường?)

PH nhiều xe hơi hơn VN nên kẹt xe cũng dữ dội hơn nhưng ít khói bụi và đỡ ồn hơn. Xe điện thì giống như Singapore cách đây mấy năm về trước. Tức là cái thẻ đi xe điện vẫn phải đút vào cho nó chạy lên và mình phải đẩy cửa đi vô như cái tay lái nhiều vòng ý. Chứ không phải tap thẻ lên và cửa tự động mở như Singapore bây giờ.

Xe điện cũng gọi là MRT và LRT, ít trạm và đơn giản hơn.

Trong ga xe điện bán đồ ăn thơm ngào ngạt, khó mà cầm lòng nổi. Vô xe điện thì dĩ nhiên không được mang theo đồ ăn đồ uống rồi.

Taxi ở đây khó bắt, gọi thì phải đợi cỡ nửa tiếng trở lên, nhiều khi không có xe luôn. Thế mà cũng mang tên taxi “24/7″. Hừm…

Qua được 1 tuần thấy 2 vụ đụng xe, vụ nào cũng nghiêm trọng hoặc là người lái xe nằm thẳng cẳng hoặc là xe hơi móp. À, đi chợ thì có vụ thằng ăn cắp bị bà con rượt đuổi như trong phim hành động, bảo vệ phải can mệt nghỉ. Ly kỳ y như Việt Nam vậy. Ở Singapore yên bình quá

Một điều may mắn là đối tác của công ty cực kỳ lịch sự và… chìu khách. Họ chăm mình với nhỏ đồng nghiệp như chăm em bé. Đón taxi có người gọi giùm hoặc vẫy dọc đường giùm. Đi ăn có người hộ tống. Đi shopping, coi phim có người chở đi. Túm lại là đôi khi cảm thấy hơi gò bó tí … nhưng rất vui và không sợ lạc lõng cô đơn!

Văn hóa nổi bật ở PH là văn hóa… lịch sự. Từ người phục vụ khách sạn đến mấy bác tài taxi đến em bé bán hàng rong đều mở miệng ra là “Hi, Mam… Yes Mam…. No Mam…” (Mam = Madam). Nghe nhiều quá hơi nhức đầu nhất là khi đi vào khu mua bán bị lôi kéo, giành giựt khách. Đa số đều khá tiếng Anh.

Đồng nghiệp thân thiết thì ôm nhau, cọ má để chào nhau và tạm biệt. Mình cũng “cọ má” với vài người, nữ thôi chứ nam thì chưa dám…  Mấy lần cọ trúng mắt kiếng.

Mình học lỏm vài tiếng Tagalok như Salamat = cám ơn, Magangda Umaga = chào buổi sáng, masarap = ngon miệng, makano = bao nhiêu tiền, …

Đồ ăn khá ngon miệng, giống giống đồ ăn của Indo. Người dân PH có vẻ thích đồ tây, pizza mà mình thì không hảo mấy món đó. À, họ hảo… vị chua. Nước tương cũng vắt trái tắc vào. Canh cũng chua chua. Mình cũng thích… chua.

Grilled chicken-resized

Khách sạn mình ở là Edsa Shangrila. Dịch vụ tương đối, không có gì để phàn nàn trừ cái màn giặt ủi và xài Internet quá mắc. Toàn bắt mua theo giờ/ngày/tuần/tháng… chứ không phải xài lúc nào tính lúc đó như Park Hyatt ở Việt Nam. Mình chịu khó giặt tay vì… sợ không đủ tiền trả trước cho khách sạn. Còn Internet thì mình phải bấm bụng thôi, không có Internet là mình như cá thiếu nước vậy. Xài laptop công ty nên lại làm việc công ty bất kể giờ giấc. Giờ mới hiểu sao sếp siêng vậy hehe…

Buffet buổi sáng khá ngon và phong phú. Ước gì ở Sing sáng nào mình cũng được ăn sáng như vậy.

Trước cửa khách sạn có mấy anh bảo vệ cạo trọc đầu, bận đồng phục và mỗi anh dẫn theo 1 chú chó to đùng, đen thùi lùi, gốc Châu Âu. Nhìn sợ thế thôi nhưng mình lân la làm quen được vài chú chó, 1 bé tên Si-ai và một bé tên Kimba. Lần nào về khách sạn mình cũng chơi với mấy bé 1 chút mới lên, dễ thương lắm! Mấy bé thay ca với nhau, bé ca ngày, bé ca đêm.

Play with Si-ai-resized

Kế khách sạn mình ở có vài khu mua sắm sầm uất. Theo mình thấy thì rẻ hơn cả Việt Nam và dễ lựa đồ đẹp hơn. Hôm qua ghé Green Hill, kiểu như chợ Bến Thành. Khác ở chỗ bán toàn hàng hiệu giả mà nhìn như thiệt (Prada, Channel, Puma, …winking hehe… hét giá cũng khí thế luôn. Toàn phải trả 50% trở xuống mới mong không bị hớ. Phải kềm chế dữ lắm chứ thấy gì cũng muốn mua vì quá rẻ.

Tối thứ 6 được dẫn đi bar. Ghế ngồi lịch xịch. Ca sĩ hát được nhưng nhảy như… khỉ. Khói thuốc bám đầy tóc, đầy áo, đầy túi. Được ăn hột vịt lộn, ở đây gọi là balot. Có điều ăn chay, không muối tiêu, không rau răm nên không ngon lắm. Nhỏ đồng nghiệp của mình oẹ lên oẹ xuống haha…

Hôm qua cũng đi coi phim Mummy, vé là 180 peso (khoảng 6$ Sing). Rạp nhỏ hơn Sing, ghế ngồi mềm hơn nên khá thoải mái.

Điện thoại khá mắc, nhắn 1 phát ra nước ngoài mất hết 15 peso, tức là 50 cents do Sing. Trong khi nhắn từ Sing hết có 15 cent à. Hic… Thế là lại trông cậy vào Internet để chat voice với ông xã. Mới tậu cái webcam để ủy lạo tinh thần.

Kể xong ăn chơi rồi, giờ đến công việc đây…

Giờ đi làm bắt đầu từ 8g sáng đến 5g chiều. Thế là 6g phải dậy, 6g30 xuống ăn sáng, 7g phóng lên taxi, kẹt xe là 1 tiếng mới tới. Mình không quen dậy sớm như vậy để đi làm nên hơi phê.

Ngày nào cũng khệ nệ mang laptop cộng cái đồ sạc nặng chình chịch, mang đi mang về vì công ty không có chỗ cất, sợ mất vì công ty rất đông nhân viên. Nhức mình nhức mẩy.

Phòng làm việc không thoải mái bằng ở Singapore. Cộng thêm thời tiết oi bức bên ngoài và ngồi chết dí trên taxi cả tiếng nên xong giờ là hai đứa thở không ra hơi, lết ra ngoài đi ăn tối. Ăn trong khách sạn vừa mắc mà vừa không ngon.

Túm lại là ăn chơi thì vui, làm việc thì oải đó mà.

Bạn thân

ban-than

Bài viết tặng nhỏ bạn thân 3-4 năm về trước…

Đọc bài viết về tình bạn, tự nhiên mình chợt nhớ ra rằng mình cũng có một đứa bạn thân ngay tại trên đất nước Sing này. Phải chăng cuộc sống ở đây quá khẩn trương, học hành căng thẳng, đủ mọi lo toan… mà tình bạn cũng bị cuốn vào vòng quay cuộc sống. Mặc dù chỉ ở cách nhau có vài trạm xe điện, nhưng những lần gặp nhau của hai đứa chỉ đủ đếm trên đầu ngón tay. Còn lại là toàn gặp nhau trên mạng. Lâu lâu điện cho nhau vài cú với lý do “Không có gì! Nhớ mày thì gọi thôi” Thế là một cuộc nấu cháo điện thoại diễn ra nhưng cũng không thể bù lại được cho những phút gặp nhau như hồi ở Việt Nam.

Hai đứa học chung từ thời mẫu giáo nhưng chỉ thật sự thân nhau từ cấp 2. Tính cách và sở thích khá khác nhau đủ để bù đắp cho nhau những chỗ thiếu sót nhưng vẫn có đủ những điểm tương đồng để hiểu nhau. Trầm lắng và sôi động, vô tư và sâu sắc…khác biệt thật phải không các bạn? Nhưng chính những sự khác biệt đó lại khiến hai đứa thân nhau hơn. Và thêm hai điểm tương đồng lớn nhất là hai đứa đều là con một và đều thương yêu động vật một cách “kỳ lạ”. Mỗi khi nhấc điện thoại, nghe tiếng nức nở phía đầu dây bên kia là một trong hai đứa có thể đoán được nguyên nhân. Đó là vì “Mimi nhà tao bị bắt mất rồi mày ơi” hay “Carol nhà tao vừa mới…” Những lời an ủi hay cảm thông lúc này thật dư thừa và khó nói chỉ vì hai đứa lúc này đang… cùng khóc với nhau mà. Đúng như một bài thơ về tình bạn đã viết, mình không nhớ được nguyên văn bài thơ đó, chỉ nhớ ý chính đại khái là…”When you are sad, call me…I cannot do anything for you but I can cry with you”. Rồi nhớ một lần đi chùa Vĩnh Khiêm trong ngày lễ Vu Lan, đó là lần đầu tiên hai đứa vô chùa…Nước mắt ràn rụa vì khói nhang… nhưng hai đứa vẫn thấy được một chú chim sẻ bị gãy cánh rớt xuống trong lúc được “phóng sinh”. Thế là nhẹ nhàng ôm chú chim trên tay, hai đứa chạy một mạch đến bác sĩ thú y, bà bác sĩ thân thuộc chẳng tỏ ra ngạc nhiên (các bạn có thể hiểu tại sao) mỉm cười chữa vết thương cho chú chim. Hai đứa đem chú chim sẻ vô Thảo Cầm Viên thả ra và vui sướng nhìn theo chú chim sẻ bay lên.

Mình biết chắc chắn một số bạn ở đây sẽ nghĩ những chuyện như thế thật nhảm nhí nhưng không sao… đó vẫn là những kỷ niệm thật tuyệt vời mà tụi mình không thể nào quên được. May mắn là tụi mình đều có một thời thơ ấu bình yên, hạnh phúc trong vòng tay của ba mẹ nên chỉ có dịp khóc với nhau vì những chuyện liên quan đến “động vật” như thế.

Thời gian trôi qua, cuộc sống và con đường tình cảm của hai đứa không còn bằng phẳng nhất là khi qua Sing,…nhưng rất ít những giọt nước mắt rơi xuống khi hai đứa ở bên cạnh nhau vì những chuyện buồn trong tình cảm, trong cuộc sống… Hai đứa đã vững vàng hơn hay cố gắng tỏ ra vững vàng để người kia không quá lo lắng cho mình? Bạn mình đã có quá nhiều chuyện để lo toan nơi xứ người. Người ta nói mỗi người một số phận nhưng cuộc sống và tình cảm của hai đứa vẫn có nét gì rất giống nhau. Nè, hai đứa đều là con một, cùng học chung một trường, cùng qua Sing, cùng tan vỡ mối tình đầu trong hai thời điểm gần nhau với lý do tương tự nhau, rồi cùng hạnh phúc trong tình cảm cũng trong hai thời điểm gần nhau.

Thế đấy, tất cả đủ để tạo nên một tình bạn thật tuyệt vời. Mình tin rằng mỗi cặp bạn thân sẽ có những điểm rất khác nhau nhưng đều giống nhau ở sự tuyệt vời ấy đấy. Còn rất nhiều rất nhiều những kỷ niệm giữa hai đứa mình muốn viết ra nhưng ….chắc đến sáng mất. Và bài thi giữa kỳ đang kéo tới dồn dập nữa. Thôi hẹn một ngày quay trở lại viết tiếp, một ngày “nhiều tâm trạng” như ngày hôm nay.

Và bây giờ thì thêm một sự trùng hợp nữa: hai đứa cùng đám cưới trong cùng một năm và cách nhau 2 tháng.

Tình bạn sống trong kỉ niệm

gau
Buồn buồn không biết viết gì, lục lại bài nhỏ bạn thân hồi cấp 3 viết về mình. Đọc lại thấy thú vị lắm vì… đến bây giờ mới biết mình ra sao trong mắt bạn mình. Thường thì toàn là mình viết về người khác không à (bạn bè nà, anh nà, ba mẹ nà..) nên khi đọc bài người khác viết về mình thì thấy vui vui ngộ ngộ ! Không biết người ta đọc bài mình viết về người ta thì thấy thế nào nhỉ? Chắc là “sến vô bờ bến” hihi…

Trích blog mt bé:
“Hôm qua, vừa bình minh đã cuộn tròn trong chăn tám với nhỏ bạn thân từ hồi cấp 3, con bạn xinh xinh dễ thương, điệu điệu tí :p mày yêu quấu, nói chiện với mày, tự nhiên tao nhớ mày ghê, nhớ như in cái dáng của mày mỗi lần vào lớp, những lúc mày xung phong lên bảng, nhớ cả mặt mày mỗi lần quê quê cái gì, hehe .. cả cái giọng của mày nữa :D hồi xưa có 2 con mặc áo dài trắng mà phóng vù vù trên 1 cái xe chaly bé tí, ngày nào cũng vừa vào trường là trường đóng cửa. hehe .. nhờ mày tao mới biết xe chaly nó chạy nhanh cỡ nào =)nhớ những buổi chiều mày chở tao dzìa, đường đông, hông chạy được nhanh, tao ngồi sau rảnh rỗi, lại ngắm nghía bàn dân thiên hạ, rồi lại tả thực với mày, =) có khi 2 con nhìu chiện cùng ngóai cổ lại nhìn cái gì đó dù dân cư chen chúc nhau trên đường mà sao tao với mày thân nhau nhỉ? mày lanh lẹ, .. nhiều chiện học giỏi, chững chạc, làm cái gì cũng đâu ra đó, các thứ luôn rất hợp lý, và lúc nào cũng tinh tươm, chả bù với tao ;( hixhix .. tao nhớ cũng hông dưới 10 lần tao bị mày phê bình 8-(

Dzị mà 7 năm rồi á !! và mày sắp lấy chồng :0 đọc súyt lọt xuống đất, giường tao thấp quá, rơi không bõ, nên tạo quyết định ngồi yên tongue mừng cho mày, một kết thúc đẹp cho một tình yêu đẹp phải không mày? ;) chúc mày và anh mày luôn hạnh phúc như 2 năm vừa qua mày nhé, để tao sẽ luôn nghe mày kể về anh mày với 2 từ giản dị, “anh tao” thế này, “anh tao” thế kia như những lúc ngắn ngủi bọn mình nói chuyện trước giờ, và tao sẽ luôn biết mày vẫn hạnh phúc như trước đến giờ :) còn baby thì tao chưa chúc vội đâu, chúc công việc mới của mày thật suôn sẻ và ổn định đã ;)

Hồi còn đi học, có bao giờ nói về chuyện tình cảm đâu, mày nhỉ, tao với mày lớp 11 mà như trẻ con, vẫn cắm đầu vào học ăn và chơi, vậy mà giờ mày đã đi làm, đã ổn định cuộc sống. thời gian trôi nhanh thật… hehe … mày vốn rất giỏi văn và hay kêu ca cái xì tin văn nói của tao, “biến mất đâu không thấy và thường quay lại với 1 cái mail dài ngoằng, tếu táo”, lần này tao không làm mày đau mắt nữa, mày thường ít đọc blog, viết vài dòng cho mày, biết đâu 1 ngày xa xa nào đó mày sẽ đọc những dòng này và mỉm cười với nó. Ừ, đúng là có lúc tao nhớ mày thật, dù xa nhau lâu, ít liên lạc, cả tao, cả mày có thể thay đổi nhiều, nhưng những tình cảm, những cái rất thật tình của bạn bè thì sẽ không bao giờ thay đổi phải không mày? Chúc đám cưới của mày ở VN và ở bên đó đều thật vui.

Mày à, mày làm tao nhớ lại nhiều lắm (nhưng thật sự không nhớ tao “phê bình” mày gì nữa :-&). Tao chỉ nhớ tao với mày khác nhiều. Tao thì nhí nhảnh, lăn tăn, mày thì nhẹ nhàng, điềm đạm. Tao thấy mày chững chạc, còn mày thì lại thấy tao chững chạc. Hehe… Túm lại là mỗi đứa chững chạc mỗi kiểu hỉ! Vậy mà thân nhau, đủ khác nhau để bù đắp cho nhau và đủ giống nhau để khỏi “xa nhau”!

Bây giờ mỗi đứa một phương…tình bạn sống trong kỉ niệm, mày nhỉ !!!

SEO Powered by Platinum SEO from Techblissonline