
Xưa xửa xừa xưa… xưa ơi là xưa… xưa từ cái thời mà anh và em còn chưa biết người kia sẽ là anh xã/em xã của mình bi giờ.
Nhớ đêm đó anh “trằn trọc băn khoăn giấc chẳng thành”, “xuất khẩu thành văn”, viết một bài dài ơi là dài trên diễn đàn VNCNUS rồi đợi em…cho biết ý kiến.
Sáng ra mình đi học chung, thấy em không hề có chút thành ý “phê bình” bài văn “hết sức tâm trạng” của anh, chịu không nổi anh hỏi em “Em đọc bài anh viết trên diễn đàn chưa?” – “À, rồi anh” em trả lời tỉnh như không. Anh “bức xúc” quá im luôn không thèm hỏi nữa. Hihi… Tối đó, em về “len lén” viết bài đối lại.
” Hắn vốn là kẻ rất mê văn chương. Mối tình đầu của hắn bắt đầu bằng những câu thơ tình của Xuân Diệu… “…có một dạo em ngồi xa anh quá…”. Hai tâm hồn trẻ trung, lãng mạn của hai kẻ học văn bên nhau, đẹp tựa hai câu thơ nhẹ nhàng sánh bước. Hắn vẫn còn nhớ món quà Valentine đầu tiên hắn nhận được là một quyển tập học trò chép bằng mực tím những bài thơ mà hắn yêu thích. Cũng từ ngày ấy, hắn đã yêu nồng nàn, hắn đã yêu mê dại và hắn đã bắt đầu tập làm thơ. Thơ của hắn không hay, không trau chuốt, nhưng là những âm thanh trầm bổng vang lên từ trái tim hắn, là dòng suối yêu thương dạt dào trong lòng hắn chảy vào trang giấy. Hắn viết và hắn viết chỉ để tặng riêng cho một người, chỉ để duy nhất một người đọc – một người có thể thật sự hiểu những vần thơ của hắn…
Và rồi người ấy đi xa, mang theo những vần thơ, mang theo những kỉ niệm. Lá thư đầu hắn nhận là một quyển sổ nhỏ và một bài thơ tình Xuân Quỳnh. Hắn đã không cầm được giọt nước mắt của hạnh phúc, của nhớ thương vỡ òa trong mắt…
“… Em trở về đúng nghĩa trái tim em.
Biết khao khát những điều anh mơ ước.
Biết xúc động qua nhiều nhận thức.
Biết yêu anh và biết được anh yêu…”
Và rồi trái tim người ấy cũng đi xa, mang theo niềm tin, mang theo hy vọng, mang theo ngọn lửa của tuổi trẻ trong lòng hắn. Không còn những lá thư, không còn những vần thơ. Bài thơ cuối hắn viết …
“…Em đã quay lưng, nhưng anh vẫn nhớ
Những con đường dịu dàng nắng tơ
Những con đường em dệt bằng mơ
Những con đường anh dệt bằng thơ…”
…Hắn đã sống những ngày đau khổ nhất. Hắn đã sống những ngày vô nghĩa nhất. Và hắn đã sống nhưng quên mình đang sống… cho đến một ngày, cô ấy đến. Một lần nữa, hắn lại yêu nồng nàn, yêu tha thiết. Một lần nữa, hắn lại muốn làm thơ. Nhưng hắn biết hắn sẽ không bao giờ viết được một vần thơ nào nữa. Cho dù, có những lúc những rung động, những cảm xúc dâng trào trong tim hắn. Thế nhưng, con tim hắn vẫn thiếu đi một phần nào đó để biến những cảm xúc, những rung động ấy thành thơ. Một phần nào đó đã mất đi cùng mối tình đầu của hắn. Ngày xưa hắn yêu thơ, yêu văn chương biết bao, thì giờ đây, hắn bỗng muốn quay lưng với tất cả những gì hắn từng yêu. Cô ấy cũng là người yêu thơ, và vẫn thường đọc thơ cho hắn nghe. Nhưng cô ấy đâu hiểu rằng, cho dù hắn vẫn rung động trước những vần thơ hay, hắn sợ những vần thơ. Những vần thơ kéo hắn về với cái quá khứ mà hắn luôn muốn quên đi. Những vần thơ luôn mang lại cho hắn một cảm giác tội lỗi. Hắn luôn tự hỏi lòng mình, tại sao hắn không thể viết được một bài thơ tặng cô ấy, phải chăng hắn không thật sự yêu cô ấy. Nhưng không, hắn yêu, hắn thật sự yêu, bởi vì ngàn lần hắn muốn nói “Em yêu ơi, hãy tha thứ cho anh. Anh không thể viết được dù chỉ một câu thơ tặng em. Nhưng tấm lòng là bài thơ tuyệt vời nhất mà anh dành tặng em. Bài thơ ấy chỉ duy nhất một mình em đọc được. Bài thơ ấy chỉ duy nhất một mình em hiểu được. Bài thơ ấy, anh viết bằng cả cuộc đời anh. Anh sẽ không phí những cảm xúc lên trang giấy, anh sẽ không phí những rung động vào ngôn từ. Anh để dành tất cả, tất cả cho riêng em…”
“Hai lần cô bé được cầm trên tay quyển tập thơ mực tím ấy. Hai lần với hai cảm xúc trái ngược nhau.
Lần thứ nhất, ngắm nhìn những bài thơ màu tím ngát trên trang vở học trò, cô bé thả hồn mình bay bổng, tưởng tượng về một chuyện tình ngọt ngào, thơ mộng đang long lanh trong ánh mắt tràn đầy hạnh phúc của hắn.
Lần thứ hai, cô bé bắt gặp quyển tập thơ ấy, vẫn được xếp ngay ngắn trên kệ sách. Lặng lẽ lật từng trang, cô bé mong kiếm lại cảm xúc cháy bỏng của cuộc tình ngày nào trong những vần thơ. Nhưng…ơ sao lạ quá, nét chữ vẫn mềm mại, vẫn tím màu thủy chung nhưng sao bỗng vô hồn thế kia! Và cô bé thảng thốt nhận ra…ánh mắt hắn đã tắt hẳn những vì sao long lanh, những vì sao hy vọng, vô cảm nhìn cuộc đời như chính những bài thơ ấy.
Và rồi một ngày, một ngày không có những con đường “dệt bằng thơ”, không có những con đường “dệt bằng mơ”, tình yêu đã đến nhẹ nhàng và ngọt lịm trong ánh mắt của hắn nhìn cô bé, ánh mắt ấy lại lấp lánh những vì sao tình yêu mà cô bé ngỡ sẽ không bao giờ thắp sáng lại được. Đối với cô bé, ánh mắt ấy còn nồng nàn, tràn đầy cảm xúc gấp mấy lần những câu thơ tình với ngôn từ hoa mỹ nhất.
Tuy nhiên, dẫu biết rằng bây giờ hắn không thể làm thơ được nữa, cô bé vẫn tin rằng một ngày nào đó, cô bé sẽ nhận được một bài thơ tình hay một câu thơ tình cũng được. Không phải đơn giản chỉ vì cô bé yêu thơ mà đó là niềm tin ở thời gian và tình yêu sẽ đủ sức xóa đi dấu chân của quá khứ “bước nhẹ mà sâu” trong trái tim hắn.”