Thế là Giáng Sinh lại về, khoảng thời gian mà em yêu quý nhất trong năm. Khắp nơi vang vang tiếng nhạc Noel, những trái châu lấp lánh đủ màu, ánh đèn nhảy múa trên những cây thông đứng sừng sững đầy kiêu hãnh… Trời se se lạnh nhưng lòng người dường như ấm lại trong mùa của đoàn tụ, mùa của yêu thương.
Mình đã cùng nhau đón nhiều mùa Giáng Sinh trọn vẹn rồi anh nhỉ! Và năm nay, dù bận trăm công nghìn việc, anh lại về bên em vì anh biết, đó là món quà mà em mong chờ nhất trong mùa Giáng Sinh này.
Trong một lần về dự khóa học Tôi Tài Giỏi!, mình được dịp nói chuyện với một bạn học viên. Bạn ấy có nói một câu: “Sau này khi em có chồng, em sẽ theo gương chị, ủng hộ chồng hết mình…”. Những lời này làm mình băn khoăn suy nghĩ mãi. Liệu mình đã thật sự “ủng hộ chồng hết mình” chưa? Thỉnh thoảng, mình vẫn hay than thở mỗi khi anh xa nhà, hay làm anh bận lòng vì những việc vặt vãnh….
Sống ở xứ người đến nay là 8 năm ròng, chưa bao giờ mình cảm thấy tự lập như bây giờ. Vợ chồng mỗi người một nơi. Gia đình thì ở xa. Bạn bè mỗi người mỗi cảnh, tất bật trong cuộc sống, hiếm khi nói được với nhau nhiều hơn vài câu hỏi thăm thông thường. Những người còn lại xung quanh thì nhạt nhòa, nhạt nhòa… như những chiếc bóng. Ăn khổ, ở khổ, đi làm cực khổ… sao cái gì mình cũng vượt qua được dễ dàng, thậm chí còn không nghĩ đó là “khồ”. Nhưng “nỗi nhớ anh” thì đúng là một thử thách không dễ gì vượt qua.
Anh sợ mình buồn nên lên đủ kế hoạch giúp mình vui. Nào là gắn truyền hình cáp cho mình xem, sắm Wii cho mình chơi… Và từ hôm nay, mình hứa sẽ không làm anh thất vọng bằng cách nhớ thì vẫn nhớ, vui thì vẫn vui!
Vui vì mình biết con đường mà hai đứa chọn đi dù lắm chông gai, dù có những “lựa chọn” khác nhẹ nhàng hơn, êm ả hơn nhưng chúng mình vẫn phải vững bước đi đến cuối con đường này, vì một ước mơ chung.
Nào thì cùng “bắt tay làm hòa” với nỗi nhớ nhé!
Tái bút: Hình trên là hình chụp thời hai đứa còn tích cực trong CLB Khiêu vũ ở trường… Nhớ gì đâu!
Vậy là đã 3 năm rồi từ ngày anh kí vào “bản án chung thân”, nhưng có lẽ đó là “bản án” ngọt ngào nhất mà em dành cho anh vì cái “tội” dám… yêu em.
Ba năm với biết bao nhiêu kỉ niệm thăng trầm của cuộc sống. Hai đứa mình đi từ căn phòng trọ chỉ vỏn vẹn 12 mét vuông của ngày mới cưới, đến “mái ấm” nho nhỏ (nhưng đến hơn 130 mét vuông) mà em đến tận ngày hôm nay vẫn thường bảo là “iu quá!”. Rồi hai đứa mình sau 9 tháng ấp ủ cũng cho ra đời “cặp song sinh” đầu lòng với hai cái tên lạ đời “Tôi Tài Giỏi, Bạn Cũng Thế!” và… “Vươn Tới Thành Công”. Chưa hết, đứa thứ ba với cái tên còn “kinh” hơn “Con Cái Chúng Ta Đều Giỏi”. Và một vài ngày nữa thôi, mình lại tiếp tục có đứa thứ tư “Làm Chủ Tư Duy Thay Đổi Vận Mệnh”. Gia đình và bạn bè thân thiết bắt đầu thấy cặp vợ chồng này “kì lạ” nên ai gặp mình cũng đều hỏi: “Vậy định khi nào thì mới có con thật đây?“, và lúc nào em cũng trả lời rất ư là “dịch giả”: “Đã đặt mục tiêu và lên kế hoạch cụ thể rồi. Năm … nhé.“
Ba năm cũng với biết bao nhiêu đổi thay, em từ một con bé mới ra trường “vật lộn” với công việc đầu tiên và đồng lương còm cõi, hóa thân trở thành ngôi sao của một trong những tập đoàn công nghệ hàng đầu thế giới. Còn anh, từ một ngôi sao ở một tập đoàn khác thì lại quyết định bỏ việc để… sống vì ước mơ của mình. Nhưng em chưa bao giờ than thở, em chưa bao chùn bước. Qua khó khăn, qua gian khổ, đến thành công, em vẫn cùng anh nếm đủ đắng cay lẫn ngọt ngào, em vẫn cùng anh tiến về phía trước, vẫn luôn ủng hộ anh hết mình. Có đôi lúc nhìn em cần mẫn làm việc, anh tự hỏi, làm sao trong một người phụ nữ nhỏ bé như em lại có một sức mạnh và một nghị lực to lớn như thế để cùng anh đi trên con đường lắm chông gai này. Đó có lẽ là lý do tại sao bạn bè em đặt cho em cái biệt danh “Petite Giant“.
Hai đứa mình khác nhau nhiều chỗ, nhưng hai đứa mình giống nhau ở chỗ đều không trọng hình thức. Những ngày kỉ niệm hay những ngày lễ đối với mình bao giờ cũng thật đơn giản. Em vẫn thỉnh thoảng trách anh đã không cầu hôn với em một cách thật “hoành tráng”… nhưng em vẫn yêu anh. Đám cưới người ta lo viết lời thề hoa mỹ, anh với em thì dùng lời thề… “văn mẫu viết sẵn”. Anh vẫn nhớ, ngày cưới em thuộc lời thề như cháo và “trả bài” rất ư là trôi chảy. Còn anh vì vốn là học sinh lười và kém nên không chịu “học bài” thế là cứ lắp ba lắp bắp làm em phải nhắc… vậy mà em vẫn thương anh… vậy mà em vẫn chọn đi với anh trên suốt cuộc đời này… Có em, cuộc đời của người được xem là não phải như anh bỗng trở nên ngăn nắp và gọn gàng hơn bao giờ hết (bởi vì em là người não trái cơ mà).
Anh không biết em còn nhớ lời thề ngày đó hay không. Anh thì chắc chắn là quên sạch sành sanh rồi đó. Nhưng có một điều anh chắc chắn rằng: từ ngày đó, hai đứa mình đã luôn dìu dắt nhau đi trên đường đời, cho dù khó khăn hay hạnh phúc, cho dù nghèo hay giàu, cho dù ốm đau hay khỏe mạnh, mình vẫn yêu nhau và trân trọng nhau; và cũng từ ngày đó, mình biết rằng sẽ mãi cùng nhau đi cho đến hết đoạn đường dài…
À… anh tìm được lời thề “văn mẫu” của mình trên Internet rồi nè em:
“I, Tran Dang Khoa, take you Uong Xuan Vy, to be my wife, to have and to hold from this day forward, for worse or for better, for poorer or for richer, in sickness and in health, to love and to cherish; from this day forward until death do us part.”
Cuối cùng, anh tặng em một bài hát cũ mà không bao giờ cũ: “Love to be loved by you“
I can’t believe I’m standing here been waiting for so many years and
Today I found the queen to rein my heart.
You changed my life so patiently and turned it into something good and real
I feel just like I felt in all my dreams.
There are questions hard to answer, can’t you see…
Baby, tell me how can I tell you that I love you more than life?
Show me how can I show you that I’m blinded by your light.
When you touch me, I can touch you to find out the dream is true.
I love to be loved by you.
You’re looking kind of a scared right now; you’re waiting for the wedding vows.
But I don’t know if my tongue’s able to talk
Your beauty is just blinding me, like sunbeams on a summer stream
And I got to close my eyes to protect me.
Can you take my hand and lead me from here please?
Yeah, yeah
Baby, tell me how can I tell you that I love you more than life?
Show me how can I show you that I’m blinded by your light.
When you touch me I can touch you to find out the dream is true.
I love to be loved — I need to be loved -
I love to be loved by you.
I know they’re going to say our love’s not strong enough to last forever.
And I know they’re going to say that we’ll give up because of stormy weather.
But how can they understand that our love is just heaven-sent,
We keep on going on and on ‘cause this is where we both belong.
Baby, tell me how can I tell you that I love you more than life?
(I always love you more than life)
Show me how can I show you that I’m blinded by your light.
(Show me how, yeah, yeah, and yeah)
When you touch me I can touch you to find out the dream is true
(Baby, when you touch me, don’t you know?)
I love to be loved — I need, yes I need to be loved -
I love to be loved by you.
Yes, I love to be loved by you.
Qua bao thăng trầm trong 3 năm, giọng văn của anh vẫn thế, vẫn chan chứa kỷ niệm và yêu thương…
Em sẽ chờ bức thư tiếp theo của anh vào 3 năm sau đấy Anh đã tạo “tiền lệ” rồi mà.
Hôm bữa có người hỏi hai đứa mình cưới bao lâu rồi. Hai đứa đồng thanh trả lời “2 năm”. Trả lời xong chợt ngờ ngợ… đâu có… vài ngày nữa là tròn 3 năm rồi.
Vậy sao mình cứ ngỡ như mới 2 năm thôi? Cứ ngỡ như hai đứa vừa mới cưới đây, vừa mới mua nhà, vừa mới xuất bản sách, vừa mới …
Có vẻ như khi iu, thời gian tăng tốc gấp đôi nhỉ? )