Noel, Giáng Sinh, X’mas, Christmas…

IMG_0109

… Tất cả những từ trên đều là tên gọi của một khoảng thời gian kỳ diệu nhất trong năm đối với mình.

Hồi còn bé tí: Giáng Sinh là những ngày hóa thân thành “thiên thần” ngây thơ trong màu áo trắng, có hai cánh xinh xinh sau lưng, tay đeo chuông bạc múa lon ton trong nhà thờ.

Lớn lên một chút: Giáng Sinh là những tấm thiệp lộng lẫy chuyền tay bạn bè cùng những lời chúc “sến vô bờ bến”.

Khi vào cấp ba: Giáng Sinh là những ngày nắm tay nhau chen chúc đi bộ dọc đường Nguyễn Huệ, bị xả bông giấy đầy đầu, trét kim tuyến đầy mặt mà miệng vẫn cười tươi.

Thời sinh viên: Giáng Sinh là những ngày dọn dẹp nhà hàng sau một buổi tối đông khách, rồi vội vàng chạy về mừng Giáng Sinh muộn với anh.

Khi bắt đầu đi làm: Giáng Sinh là những ngày hồi hộp bốc thăm không biết mình sẽ là “ông già Noel” của ai và ai sẽ là “ông già Noel” của mình.

Hiện tại: Giáng Sinh là những ngày cảm nhận niềm hạnh phúc đơn giản là ở bên cạnh nhau.

Nếu Năm mới và Tết là lúc mình háo hức chào đón một năm mới sắp đến thì Giáng Sinh là lúc mình trân trọng khép lại một năm cũ đã qua.

Xin chúc mọi người trên quả địa cầu có một mùa Giáng Sinh muôn hình vạn trạng nhưng tràn đầy ý nghĩa!

Thích clip Giáng Sinh ’09 này lắm nên để vào đây cho có không khí :)

Sống với thời khắc hiện tại

today

- Bữa tiệc vừa mới bắt đầu mình đã tiếc nuối khi nghĩ đến lúc tiệc tàn.

- Những tia nắng ban mai của ngày chủ nhật vừa tràn về mình đã miên man nghĩ đến công việc chất chồng vào ngày thứ hai.

- Vừa bước xuống sân bay để tận hưởng kỳ nghỉ mát, mình đã thoáng buồn khi nghĩ đến lúc bước lên máy bay trở về.

- Ông xã vừa về đến nhà mình đã chạnh lòng khi nghĩ đến lúc ông xã lại đi.

Chỉ là những suy nghĩ nho nhỏ về những chuyện thường sẽ xảy đến: bữa tiệc nào mà không tàn, công việc vào ngày thứ hai lúc nào chẳng nhiều, kỳ nghỉ nào mà không kết thúc,… chứ không phải là những lo lắng mơ hồ, “đao to búa lớn” gì về tương lai cả.

Vậy mà những suy nghĩ nho nhỏ đó cũng đủ cướp đi cảm xúc vui vẻ của mình trong thời khắc hiện tại, mà đáng lẽ ra, mình sẽ giữ được cảm xúc đó lâu hơn nếu mình không nghĩ đến những gì chưa xảy ra… quá sớm như vậy. Nói cách khác, mình đang tự cho phép  những cảm xúc tiêu cực lấn chiếm cảm xúc tích cực ngay cả trước khi nó dự định bắt đầu.

Ừ… đó là mình của ngày trước…

Mình bây giờ vẫn không cản được suy nghĩ “vượt thời gian” trên nhưng mọi chuyện đã khác… Mình biết cách kéo bản thân về với thời khắc hiện tại, để hòa mình vào không khí tưng bừng của bữa tiệc, để thư giãn thật sự vào ngày chủ nhật yên bình, để tận hưởng trọn vẹn một kỳ nghỉ mà mình xứng đáng được hưởng, để cảm nhận từng giọt hạnh phúc bên ông xã…

Mình sẽ không dại dột đánh đổi bất cứ một giây phút vui vẻ nào nữa.

Sống trọn vẹn với giờ này, phút này, giây này… để nhẹ nhàng chào đón những điều sắp đến. Chỉ đơn giản vậy thôi…

Hãy yêu thương ngày Thứ Hai của bạn!

monday

Là anh cả trong gia đình bảy anh chị em, ngày Thứ Hai gánh vác trên vai nhiều trọng trách và  chịu không ít thiệt thòi. Này nhé…

- Thứ Hai luôn tiên phong mở đầu một tuần mới. Nếu lỡ như có chuyện gì không vui xảy ra thì Thứ Hai lãnh đủ trách nhiệm… làm cho cả tuần xui xẻo.

- Thứ Hai đảm nhận nhiệm vụ  khó nhọc nhất, đó là… “nhắc nhở” mọi người trở lại làm việc sau khi thư giãn cuối tuần.

- Thứ Hai lúc nào cũng ngập đầu trong công việc. Những ngày kỷ niệm, dịp vui, tiệc tùng… đều phải nhường cho bé út thứ bảy và chủ nhật.

- Vì ít khi gắn liền với những giờ phút đặc biệt nên Thứ Hai cứ lặng lẽ trôi vào quên lãng…

- Tội nhất là Thứ Hai hay bị người đời xỉ vả, mắng nhiếc lắm!

Vậy mà  Thứ Hai vẫn làm tròn bổn phận của mình: giúp cuộc sống của ta  trở nên hữu ích và có ý nghĩa hơn.

- Nếu không có ngày Thứ Hai “thúc đẩy”, công việc sẽ bị ứ đọng vì ta  còn mãi tung tăng dạo chơi với Chủ Nhật.

- Nếu không có ngày Thứ Hai đóng vai “khó tính”, ta sẽ không trân trọng thành quả mà ta đạt được đến thế.

- Nếu không có ngày Thứ Hai chịu khoác chiếc áo màu xám, ta sẽ không có những ngày Chủ Nhật tươi hồng.

Vậy thì bạn của tôi, bạn có thể mệt mỏi, buồn bực một chút, một chút thôi, vào ngày Thứ Hai, nhưng xin đừng ghét bỏ ngày Thứ Hai, bạn nhé! :)

Kỉ niệm một ngày Thứ Hai đượm chút phiền muộn nhưng khép lại bằng một nụ cười.

Smile

Dấu ấn

Back to school 1

Chủ nhật vừa rồi bất chợt nhận được tin nhắn của nhỏ bạn thân hồi cấp hai. Hai đứa đã mất liên lạc cả chục năm rồi còn gì.

Cảm giác thật bồi hồi… tựa như những lúc ánh mắt vô tình bắt gặp dòng chữ nắn nót trên quyển sổ tay viết tự năm nào, tựa như những lúc chạy ngang con đường hai hàng phượng vĩ gắn liền một thời tinh nghịch…

Tay bấm bàn phím hỏi han công việc, cuộc sống của nhau mà tâm trí mình tràn ngập hình ảnh hai đứa hồi đó. Nhớ nhỏ bạn có nụ cười hiền, giọng nói ấm áp, chân tình… Những mảnh ký ức vụn vặt, li ti nhưng lung linh huyền ảo.

Khi nghe nhỏ bạn nhắc đến những đứa bạn khác, mình mường tượng được gương mặt thân quen của người bạn đó cùng một xì-tai riêng. Bạn T ốm ốm gầy gầy, nói chuyện liến thoắng. Bạn A xinh xắn, điệu đàng như tiểu thư. Bạn P nhìn đời bằng nửa con mắt…

Mỉm cười một mình, mình tự hỏi bạn mình sẽ nhớ gì về mình nhỉ? Khi thời gian đã làm lu mờ những hành động, những câu nói, những tiểu tiết thường ngày thì điều gì sẽ còn đọng lại khi hai con người nghĩ về nhau? Đó là lúc ta thật sự “cảm” về nhau, chứ không phải “nghĩ” về nhau nữa. Và những hình ảnh còn sót lại sau khi bị sàng lọc bởi thời gian tạo thành một “dấu ấn” không thể phai nhòa! Không tốt, không xấu… chỉ đơn giản là một “dấu ấn” mà thôi.

“Begin with the end in mind” (Hãy bắt đầu hành động với kết quả  mà bạn hướng tới) là một trong bảy thói quen thành đạt mà Stephen Covey nói đến. Vậy thì “dấu ấn” này chính là “kết quả” mà mình phải luôn tâm niệm trong giao tiếp với mọi người: vợ chồng, gia đình, bạn bè, đồng nghiệp, hàng xóm, v.v… đây mà.

Mình muốn người đó cảm nhận gì về mình khi mình đi xa? Mình muốn người đó nhớ gì về mình khi thời gian đã xóa mờ một phần lớn ký ức con người?

“Dấu ấn” của chính mình ngày mai được quyết định bởi hành động của mình ngày hôm nay, phải không các bạn? ;-)

Vui vui khi đọc lại “dấu ấn” mà mình để lại với nhỏ bạn thời cấp ba: http://www.uongxuanvy.com/125/tinh-ban-song-trong-ki-niem/

Còn đây là “dấu ấn” nhỏ bạn thân thời thơ ấu để lại cho mình: http://www.uongxuanvy.com/138/ban-than/

Và còn rất nhiều “dấu ấn” của vợ chồng, cha mẹ, …

Nút “Xóa”

IMG_5318

Hôm qua dọn dẹp máy tính, nhấp nút “Xóa” liên tục, cảm thấy thật thỏa mãn khi thấy ổ cứng máy tính  sạch sẽ, gọn gàng. Chợt nghĩ người ta thường nói, bộ não con người là một chiếc máy tính kỳ diệu, phi thường… nhưng sao bộ não lại không có nút “Xóa” như máy tính nhỉ?

“Quên”, “Đãng trí” hay “Mất trí nhớ” không phải là “Xóa” mà là thông tin bị lạc ở đâu đó thôi, chỉ cần tìm lại là được. Câu hỏi đặt ra là tại sao bộ não siêu phàm của chúng ta chỉ có chức năng lưu giữ, phân tích… nhưng lại không có chức năng xóa? Có những khi ta buồn và đau đến nghẹt thở, chỉ muốn quên hẳn mọi chuyện để không bị dày vò nữa. Chỉ có một cách quên tạm thời là … đi ngủ, nhưng nào có ngủ được khi tim ta cứ như bị ai bóp chặt.

Nếu bộ não của ta có một nút “Xóa” to đùng và ta có thể nhấp vào bất cứ lúc nào để xóa đi những ký ức ta không muốn lưu giữ, vậy thì ta sẽ xóa đi những gì?

- Xóa những chuyện khiến ta buồn bã, chán nản, thất vọng.

- Xóa những suy nghĩ tiêu cực.

- Xóa hình ảnh những người khiến ta đau lòng.

Thế là xong, trong tâm trí ta giờ chỉ còn lại những ký ức vui vẻ, những suy nghĩ tích cực, hình ảnh của những người luôn làm ta vui…

Vậy thì…

- Nếu tâm trí ta chỉ toàn những ký ức vui, liệu ta có còn cảm thấy vui nữa không hay chỉ là “bình thường” vì lúc nào chẳng thế?

- Nếu tâm trí ta chỉ toàn những suy nghĩ tích cực, liệu ta có còn cảm thấy tích cực nữa không vì đâu có cái tiêu cực để so sánh?

- Nếu ta chỉ biết đến những người làm ta vui, liệu ta có còn trân trọng họ khi ta không còn nhớ ai làm ta buồn?

Thì ra…

-  Những giây phút buồn để ta cảm nhận trọn vẹn khi niềm vui tới.

- Một vài suy nghĩ tiêu cực để ta hiểu được tầm quan trọng của suy nghĩ tích cực.

- Khoảnh khắc nhớ về những người làm ta thất vọng để ta càng thêm yêu quý những người luôn ở bên cạnh ủng hộ ta.

Cuộc sống cho ta đủ nốt thăng trầm để ta soạn nên một bản nhạc kỳ diệu của riêng mình!

Bài viết được đăng trên báo Tiền Phong ngày 1/12/2009: http://www.tienphong.vn/Tianyon/Index.aspx?ArticleID=179019&ChannelID=4

SEO Powered by Platinum SEO from Techblissonline