Cân bằng
Sống càng lâu thì càng thấy sự cân bằng trong cuộc sống là cực kỳ quan trọng. Cho dù phong cách sống của bạn đơn giản hay phức tạp, thì bạn vẫn phải đi tìm sự cân bằng để có thể sống khỏe sống vui. Chuyện này cũng giống như mỗi ngày, bạn phải đội một ly nước đầy trên đầu, chỉ cần bạn nghiêng sang bên nào một chút, ly nước đó cũng chòng chành, hoặc nếu bạn nghiêng nhiều thì nó sẽ đổ. Ly nước này đại diện cho tất cả những lĩnh vực quan trọng xoay quanh cuộc sống của bạn: học hành, công việc, gia đình, sức khỏe, các mối quan hệ, v.v… Và từ khóa ở đây là “lĩnh vực quan trọng”, bởi nếu nó không quan trọng, nó sẽ không ảnh hưởng gì nhiều đến chất lượng cuộc sống của bạn.
Mất cân bằng có nghĩa là bạn dành quá nhiều thời gian vào lĩnh vực quan trọng này và lơ là lĩnh vực quan trọng khác. Vậy thì chuyện gì sẽ xảy ra khi bạn mất cân bằng? Bạn sẽ vất vả hơn rất nhiều ở những lĩnh vực quan trọng mà bạn dành quá ít thời gian cho nó. Một ví dụ đơn giản, nếu bạn làm việc quá nhiều thì sức khỏe của bạn có thể suy giảm hoặc gia đình của bạn có thể không hạnh phúc. Và nếu bạn không điều chỉnh kịp thời, thì một ngày nào đó, cuộc sống của bạn sẽ đổ ập dưới chân bạn như hiệu ứng Domino: cái này dẫn đến cái kia.
Mỗi người sẽ có một điểm cân bằng khác nhau. Không ai giống ai, vì hoàn cảnh mỗi người mỗi khác. Có người làm việc 4 tiếng/ngày vẫn có thể mất cân bằng, trong khi có người làm việc 8 tiếng/ngày có thể lại rất cân bằng. Bởi thế, tự chúng ta phải đi tìm điểm cân bằng của riêng mình. Đừng vì người khác bảo bạn làm cái này cái kia nhiều quá mà xao động. Hãy tin vào cảm giác của mình, lắng nghe trực giác bên trong mình. Nó sẽ báo hiệu cho bạn biết là bạn có đang mất cân bằng hay không.
Thật ra, đây không phải là yếu tố khó khăn nhất. Đa số con người ta đều nhận thức được khi nào mình mất cân bằng. Vấn đề là làm sao để lấy lại cân bằng? Khi đã mất cân bằng, tức là bạn đang bị cuốn vào một thứ nào đó trong một thời gian dài: công việc, vui chơi, học hành, v.v… Điều này nghĩa là việc điều chỉnh không hề dễ dàng chút nào, khi công việc liên tiếp đến tay bạn, khi bạn bè rủ rê lôi kéo bạn đi chơi,v.v…
Nhưng… nếu bạn nhận ra được tầm quan trọng của việc lấy lại cân bằng, bạn sẽ làm được. Hãy nghĩ đến những hậu quả mà việc mất cân bằng mang lại cho bạn trong thời điểm hiện tại và tương lai. Mỗi ngày mỗi ngày, hãy nỗ lực giảm một ít thời gian cho việc này và tăng thời gian cho việc khác. Bạn sẽ lấy lại cân bằng lúc nào không hay.
Chúc bạn sống cân bằng!



![[Hà Nội] Món quà tri ân dành tặng thầy, cô giáo](http://img850.imageshack.us/img850/6189/bloguxvctvbansach.jpg)




Thế mà bấy lâu nay em không nhận ra là mình đang mất cân bằng trong cuộc sống. Chính em cũng đang trải qua giai đoạn mất cân bằng trong chính cuộc sống của mình. Theo em cảm nhận được một khi ta mất cân bằng trong cuộc sống mà không tìm cách làm cho cuộc sống của mình trở lại cân bằng thì có thể dẫn đến tình trạng stress nữa ấy chứ. Giống như hiệu ứng domino ấy.
Nhiều lúc mình cũng để mất cân bằng trong cs…rồi lại nhận ra, điều chỉnh lại nhưng sau đó lại vẫn có lúc mất cân bằng… cứ vậy thật là…
e nghĩ việc sống cân bằng hơi bị khó khăn đối với e vì e là người luôn sống hết mình vì đam mê và luôn dành tất cả thời gian cho niềm đam mê của mình.
À mà những hoài niệm này có phải là những kinh nghiệm từng trải của chị ko???
Chị có nick yahoo chứ, cho e xin đi, hiện h e cần 1 lời khuyên
“sống hết mình vì đam mê và luôn dành tất cả thời gian cho niềm đam mê của mình.” Nếu cách sống này khiến bạn thoải mái thì bản thân nó đã là sự cân bằng rồi, khái niệm cân bằng của mỗi ng khác nhau, ko cần phải tìm kiếm đâu xa bạn ạ!
cam on chi nhe. nhung em muon hoi la muon can bang thi can phai lam gi?
Để cân bằng, em phải biết mình mất cân bằng ở chỗ nào và từ từ điều chỉnh thời gian cho hợp lý. Điều này đòi hỏi tính kỷ luật của em nữa. Em cũng có thể nhờ bạn bè, người thân góp ý cho mình.
chao chi Vy. E đọc bolg thấy chị viết rất hay. E có một số vấn đề trong cuộc sống làm mình mất cân bằng, e có thể chia sẻ và xin tư vấn từ chị được k a? rất mong chị sớm hồi âm,e cảm ơn chị
Chào em,
Em có thể chia sẻ với chị tại blog này nhé.
bài Viết hay
em cam on chi vi bai viet nay, moi bai viet cua chi khong chi khien em can phai suy nghi lai minh, ma con cao hon la hoc tap va ap dung vao cuoc song cua minh.
Em chào chị,em rất cám ơn chị vì những bài viết của chị rất hay,những bài viết của chị đã giúp em nhận ra nhiều điều từ cuộc sống này.Nhưng chị ơi,em rất hối hận vì sắp thi đại học rồi mà em mới nhận ra em cần phải thực hiện được mục tiêu của em là phải đậu vào trường đại học mà em đã ấp ủ từ lâu,vì em đã bỏ quên mục tiêu này chỉ vì em theo bạn bè của em và lơ là việc học tập,chỉ còn vài ngày nữa là kì thi đại học sẽ bắt đầu,em hối hận lắm và em quyết tâm sẽ cố gắng hết sức trong kì thi này để em ko hối hận về kết quả cho dù là xấu hay tốt,nếu như ko được thì em sẽ bỏ ra một năm để ôn tập lại từ đầu và năm sau em sẽ thi lại,em ko biết em làm vậy có đúng ko chị,chị giúp em một lời khuyên với,em cám ơn chị nhiều.
Chúc chị và anh Khoa luôn thành công trong sự nghiệp nha
Chào Trâm Anh,
Cảm ơn em đã chia sẻ với chị. Nếu đó thật sự là đam mê vả ước mơ của em thì chị tin rằng em sẽ nỗ lực hết sức mình để đạt được nó.
Chúc em đạt được ước mơ của mình.
Chị à, cho em hỏi với. Khi người khác khen mình thì mình phải ứng xử như thế nào. Em thực sự rất lúng túng trong trường hợp ấy. Em cảm thấy mình ko đáng để mọi người nói vậy. VD như khi thằng bạn em bảo “Không biết đến khi nào tao mới học Anh bằng mày”, mà thật sự thì đâu phải thế, thật sự là lúc đó em rất lúng tún, chị biết cười mà chẳng biết nói gì cả.
Dạo này, em cảm thấy, có nhiều thứ nó đến với em quá đột ngột, khiến em không thể kiểm soát, VD như em học hoá dở nhất trong 3 môn, vậy mà đôi khi điểm kiểm tra của em lại cao nhất, em cảm thấy như nó ko phải là của mình vậy. Em học lí cũng bt, chẳng có đam mê, thi thố là do cô chọn nên thi, ai dè, thi lại vác giải nhì, một lần nữa, em lại cảm thấy nó như ko phải của mình vậy. Cái đề đấy có 1 vài bài em gặp rồi. Thật ra có rất nhiều người giỏi hơn em. Học thêm chung với các trường khác em mới biết, thật ra sức học của em ko bằng ai cả, chính vì thế mà ko thật sự hài lòng với kết quả. Năm nay, đừng 1 phát, tỉnh lại lấy kết quả kì thi năm ngoái để chọn đội tuyển thi quốc gia, lại lần nữa, em cảm thấy ngột ngạt. Em sẽ ko tiếp tục vì kì thi đại học. Em biết, tất cả những điều đó là đều từ em mà ra, em biết là phải cố gáng để xứng đáng với danh hiệu, nhưng mọi thứ ko đi theo lí thuyết, em ko biết làm gì để thoát khỏi tình trạng này, chị nói 1 vài câu gì đó giúp em với
Chào Thu Hà,
Cảm ơn em đã chia sẻ với chị. Chị tin rằng mỗi người đều có những điều gì đó đáng để người khác học hỏi. Và khi người khác khen mình thật lòng, thì tức là họ thật sự đánh giá cao một điểm gì đó ở mình. Và mình cần phải nỗ lực để phát huy điểm mạnh đó hơn nữa.
Hy vọng những suy nghĩ này của chị sẽ giúp được em trong tình trạng này.
E thấy với Thu hà thì có 2 Vấn đề ở đây:
1. Đón nhận khen ngợi của ng khác như chị Vy đã phân tích
2. Áp lực và lo lắng. Tại sao e lại lo lắng và cảm thấy áp lực có lẽ do hầu hết những mục tiêu và nhug thành tích của e đạt được là do ng khác đặt cho e, không phải là mục tiêu mà chính bản thân e đặt ra.Giống như việc chúng ta đặt mục tiêu đc điểm 8 và đạt 8đ thì cta cảm thấy rất vui và hài lòng nhưng ng lại nếu ko có mục tiêu mà chúng ta đc 9,10 cũng không vui bằng. Điều này tương tự với những ng trưởng thành, nhiều ng kiếm đc rất nh $ mà họ chẳng thấy vui do họ chẳng bao giờ đặt mt kiếm đc bn $ hay kiếm $ để làm gì.
Nang.
tat ca nhung thu chi viet khi doc ai cung thay that gan gui nhung khong phai ai cung nhan ra va lam duoc.
cam on chi.
em se co gang lay lai can bang cho minh. chuc chi vui.
Cám ơn bài viết của bạn!
muốn cân bằng tốt thì hẳn là phải quản lí thời gian thật tốt. vậy có thể cho em biết làm sao để quản lí thời gian. và khi cân bằng bị lung lay thì làm cách nào để ta bắt đầu sửa chữa nó vì thay đổi 1 điều gì đó với em luôn là rất khó khăn. -_-
Bí quyết quản lý thời gian của chị là ra mục tiêu những gì mình phải làm trong ngày, và ưu tiên làm trước những việc quan trọng. Em có thể tìm đọc thêm cách thức quản lý thời gian trong quyển sách Những Bước Đơn Giản Đến Ước Mơ nhé.
Khi em cảm thấy mình mất cân bằng, điều đầu tiên em có thể làm là dừng lại, rồi nỗ lực điều chỉnh dần dần. Khi em nhận thức được việc đó không tốt cho em, thì chị tin rằng em sẽ thay đổi được.
Chào bạn ,
Thật sự mình cảm thấy mệt mỏi với hiện tại , mọi thứ tất cả mình cảm thấy quá mơ hồ không có gì là một sự chắc chắn . Tuy mình vẫn còn đủ tỉnh táo để nhận thức được điều đó , nhưng thật sự mình không thoát ra được bởi vì đó chính là cái để duy trì cuộc sống hàng ngày của gia đình mình . Mình thấy bế tắc thật sự , thật ra mình cũng chỉ muốn có một cuộc sống đơn giản không cần giàu sang không cần thế này thế nọ nhưng sao khó quá và mình không biết nói cùng ai . Có thể ở đây mình không thể nói cụ thể ra được nên bạn có thể cho mình xin đc mail để mình có thể chia sẽ những tâm sự của mình không ?
Chào chị,

Chị Vy có thể gửi cho em đoạn nhạc Solace trong khóa học Tôi tài giỏi được không ạ? Gửi qua email cho em cũng được.
Cảm ơn chị nhiều
Ngày tốt lành
Chào em,
Em vào diễn đàn VTTC (www.vuontoithanhcong.com) trong CLB Tôi Tài Giỏi! để down về một số bài nhạc trong khóa học mà các bạn đã up trên đó nhé.
bài viết mới nói 1 phần của cân bằng động trong học thuyết trung dung của KHỔNG TỬ
cân bằng bằng cân
Chào chị Vy !
Bài viết thực sự hay và ý nghĩa . Cuộc sống vốn là những cán cân, làm sao để khỏi bị chênh lệch thật khó . Nhưng em nghĩ có lẽ do cuộc sống mưu sinh hay những cuộc cạnh tranh trong công việc … dường như chúng ta không chỗ cho những phút nhìn lại và suy ngẫm . Những phút tĩnh lặng thực sự đáng quý, nó giúp chúng ta nhìn lại bản thân và những giá trị cuộc sống
P/S : Có thể chị đã xem qua, clip này giúp em nhận ra được nhiều điều về cuộc sống . Em gửi chị : http://www.youtube.com/watch?v=RGFyk1UzSmE&feature=related
Chúc chị khỏe !
Chị Vy thân mến,
Em biết chị rất bận, nhưng em vẫn phải làm phiền chị vì bức thư này, bởi những gì đang đè nặng lên vai em và chất chứa trong lòng em quá lớn, đến nỗi em không thể tìm được phương án giải quyết, em không thể tìm được câu trả lời vì em đang rất mâu thuẫn.
Em không thể tưởng tượng lúc chị từ bỏ công việc với mức lương cao và nhiều cơ hội thăng tiến ở Singapo để về Việt Nam chị đã ra quyết định ấy như thế nào. Em không biết bây giờ khi chị có tất cả mọi thứ chị muốn, những cơ hội chị cần thì chị có thực sự hạnh phúc không, có trân trọng nó không. Liệu có lúc nào chị quá mệt mỏi, và muốn buông bỏ tất cả, đi đến 1 nơi nào đó thật xa?
Em học 1 trường em không thích, học 1 ngành em cũng không mấy hứng thú, nhưng em không có lòng dũng cảm để từ bỏ. Em sợ làm những người thân yêu thất vọng.
Em nỗ lực tìm con đường đi riêng cho mình, mở rộng các mối quan hệ, tham gia thật nhiều hoạt động, đội nhóm, clb, tình nguyện, các lớp học, các buổi hội thảo…, đôi khi em cảm thấy rất trống rỗng, nhiều như vậy em không còn thời gian để đi sâu vào bên trong, tìm ra những nguyên nhân và cách giải quyết cho những vấn đề của mình. Em muốn từ bỏ tất cả. Nhưng em sợ, bởi 1 ngày rảnh rỗi của em cũng sẽ đốt hết vào những bộ phim hay những cuốn truyện online trên mạng, nếu không cũng là thời gian lười biếng, ngủ quên ngày tháng. Em sợ nhàn cư vi bất thiện, bởi em không kỷ luật được với bản thân.
Cơ hội để rèn luyện và phát triển luôn đến với em, em cũng đã đạt được ước mơ làm coach cho các lớp tiếng Anh của mình, nhưng khi em đạt được rồi, em bỗng cảm thấy rất vô nghĩa, em không còn sự nhiệt huyết như ban đầu, có thể em không giữ đc ngọn lửa trong tim để đi hết con đường mình đã chọn. Em sợ những thứ em theo đuổi và cả ước mơ của em không phải là những điều em khao khát.
Bây giờ đây em thấy mình như 1 con thiêu thân, mải miết bay về phía trước, đi nửa chừng con đường này, lại rẽ sang đường khác, loanh quanh mãi không tìm được lối ra, có quá nhiều con đường, quá lắm sự chọn, cánh đã mỏi mà không thể nghỉ, sợ rằng mình sẽ gục chết trong sự bình thường, muốn làm 1điều gì đó khác biệt, muốn đốt cháy bản thân để chiếu sáng thời đại, nhưng ngọn lửa trong lòng đã nguội tắt từ lâu.
Em rất mệt mỏi, rất mâu thuẫn, bỏ thì thương, vương thì tội. Chị Vy
ơi, em nên buông xuôi hay tiếp tục đây?
Chị tin rằng em không hề muốn buông xuôi. Cái em muốn là giữ cho bản thân mình vững vàng. Mỗi khi em định buông xuôi, hãy nghĩ đến những hậu quả tệ hại mà em có thể lãnh nhận (như thất nghiệp, không giúp được gia đình, bị coi thường, nghèo khó…
rồi quyết định xem mình có muốn buông xuôi nữa hay không.
Em chào chị Vy!
Trước hết em muốn gởi lời khen đến chị Vy, một người con gái xinh đẹp, tài giỏi, sâu sắc, dạng người như chị trong cuộc sống này thật khó tìm.
Vấn đề của em trong cuộc sống hiện tại là em là dân tỉnh lên tp học, ở trọ với bạn bè, nhưng nếu không hợp tính nhau thì cuộc sống trở nên ngạt thở. Từ khi đọc quyển Tôi Tài Giỏi & Bạn Cũng Thế, tính em đã thay đổi khá nhiều, từ 1 con người thiếu tự tin về tư duy của bản thân, nay em đã thấy tự tin hơn rất nhiều, em tin rằng mình cố gắng, TẬP TRUNG làm mọi việc là em có thể đạt những gì theo ý muốn của em, nhưng sống cùng 1 nhà với những bạn bè khác, đôi lúc thật sự khó khăn để tập trung, vì mỗi người có suy nghĩ khác nhau nên cách làm việc cũng khác nhau, và thời điểm này em rất quí trọng thời gian, vì e thấy còn rất nhiều điều trong cs này e chưa làm xong, những cuốn sách rất hay của TGM e chưa đọc hết, nhưng sống tập thể đôi lúc có những cuộc chơi mình cũng phải tham gia, nếu không sẽ bị cô lập ngay chính ngôi nhà mình đang ở.
Em nghĩ những vấn đề này phát sinh ở chỗ mỗi con người có cách sống, cách hành động khác nhau thôi, suy nghĩ của em là tuổi trẻ thì mình không nên phí thời gian, vì tuổi trẻ chúng ta có nhiều sức khỏe, bởi vậy phải tập trung vào học tập, cố gắng làm việc, để sau này lớn tuổi hơn hay về già nhìn lại không thấy hối tiếc về một chặng đường đã qua.
Vì vậy sau khi suy nghĩ khá lâu , em định dọn ra ở 1 mình, dù biết ở 1 mình cũng gặp nhiều khó khăn lắm, và dọn đi cũng là 1 quyết định rất khó khi mà thời gian sống chung đã lâu nên cũng có nhiều sự ràng buộc với nhau hơn, không biết suy nghĩ của em như vậy có đúng không, em cũng hơi bối rối, nếu chị có rảnh thì comment dùm em vài dòng, nếu chị bận quá không đọc được cũng không sao coi như có chỗ để em viết lên những tâm sự của mình.
Nếu em cảm thấy việc ra riêng sẽ tốt hơn cho mối quan hệ giữa em và bạn thì đó là quyết định đúng.