
Ở đâu mà chẳng có người nghèo. Người nghèo ở Singapore “xin” tiền bằng cách bán khăn giấy hoặc đàn hát mua vui cho thiên hạ. Nếu cô không ở Singapore, cô sẽ thắc mắc bán khăn giấy sao gọi là “xin” tiền? Nếu cô không ở Singapore, cô sẽ không thể biết một “luật bất thành văn” – một đồng Sing bằng 3 xấp khăn giấy. Luật này chỉ áp dụng với đội ngũ người già hoặc tật nguyền bán khăn giấy mà thôi. Chứ chỉ cần một đồng hai Sing cô có thể mua được một lố khăn giấy (khoảng 20 xấp) trong tiệm. Chữ “xin” được cô bỏ trong ngoặc kép là vì thế.
Thêm một “luật bất thành văn” nữa là người đi đường thường chỉ lấy một xấp khăn giấy thay vì đưa nhiều hơn một đồng. Nhớ hồi đó cô cứ vô tư lấy 3 xấp khăn giấy,vô tư hỏi người bán bao nhiêu tiền rồi vô tư đưa một đồng. ![]()
Mỗi ngày từ thứ hai đến thứ sáu, hình ảnh một cụ ông ngồi bệt ngay ngõ quẹo đường hầm xe điện, miệng liên tục nói “I owe you, I owe you…” trong khi tay liên tục quơ qua quơ lại chiếc nạng luôn làm tim cô thắt lại cho dù đó là hình ảnh và âm thanh quen thuộc nhất đối với cô mỗi buổi sáng. Men theo con đường hầm ở trạm xe điện để đi đến chỗ làm, cô đã có thói quen ngóng tìm âm thanh quen thuộc này trong hàng ngàn tiếng giày dép khua hối hả trên đường. Ông nói liên tục và nói rất nhanh, giọng khàn đục, phải mất vài ngày sau cô mới có thể tạm dịch được một cách hợp lý những gì ông nói là “I owe you”. Ông là một thành viên trong đội ngũ bán khăn giấy ở Singapore. Trên tay ông lúc nào cũng có sẵn 3 xấp khăn giấy để đổi lấy một đồng.
Cô ước gì ngày nào mình cũng có thể nhón lấy một xấp khăn giấy trên tay ông, đặt vào đó một đồng Sing và mĩm cười khi nghe hai chữ “thank you” ấm áp. Giản dị vậy thôi nhưng không phải ngày nào cô cũng làm được. Có hôm không còn đồng lẻ nào, cô vội vã bước đi mà 3 chữ “I owe you” cứ như muốn với theo kéo đôi chân nặng trịch của cô lại. Có hôm cô thầm nghĩ “hôm qua mình mua rồi, hôm nay để người khác mua vậy”, đứng tần ngần một hồi không thấy ai mua cô lại chặc lưỡi quay lại mua. Có hôm thấy có người mua rồi, cô cảm thấy nhẹ nhõm bước đi. Có hôm không thấy ông xuất hiện, cô vừa lo lắng không biết có phải vì ông tuổi già sức yếu mà… vừa thở phào vì không phải “đấu tranh” tâm lý. Thành thật mà nói, hơn 20 đồng một tháng không phải là một con số nhỏ đối với cuộc sống hiện tại của cô. Với 20 đồng cô có thể gọi điện về cho ba mẹ được gần 2 tiếng mà cô chỉ thỉnh thoảng gọi vì tiếc tiền. 20 đồng là số tiền trợ cấp ông bà ngoại cô nhận được từ các dì. 20 đồng có thể mua được cho mẹ cô chiếc khoác mới hoặc cái mắt kính mới. Nhưng với 1 đồng một ngày, ông có thể không bị đói một bữa…
Không biết tự khi nào cô có thói quen để dành tiền xu mua khăn giấy. Và cũng lâu lắm rồi cô không còn mua khăn giấy trong tiệm nữa. Thay vì mua đồ ăn sáng 2 đồng thì cô mua 1 đồng thôi, còn 1 đồng để dành mua khăn giấy.
Trong cô luôn có một câu hỏi, cô nên làm việc vừa vừa để đủ ăn đủ sống hay làm việc thật nhiều để kiếm thật nhiều tiền? Thật nhiều tiền để không chỉ mua được khăn giấy mỗi buổi sáng mà còn có thể làm nhiều hơn thế nữa…

Cảm ơn chị vì một bài viết rất ý nghĩa này.
Em nhiều lần đi qua những người ăn xin trên đường phố Hà Nội mà lòng thắt lại đau nhói.
Em cho họ một ít tiền để họ đủ ăn một bữa cơm nhưng không phải lần nào em cũng có thể giúp đỡ họ được vì em là sinh viên nên không có nhiều.
Chị biết không khi nhìn thấy họ như thế mà mình không giúp đỡ được gì em cảm thấy mình có tội thế nào ấy. Thế mà rất nhiều lần em đã nghoảnh mặt quay đi “kệ” họ như thế.
Em chỉ muốn mai này mình giàu có để có thể giúp đỡ tất cả mọi người, để không còn nhìn thấy trên đường phố Hà Nội, trên đất nước Việt Nam những con người hàng ngày còm cõm đi ăn xin nữa.