..”Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”…

Cuộc sống Cuộc sống, việt nam
dat
“Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”

Có ai dám khẳng định rằng mình cảm được hai câu thơ trên khi chưa đi đủ xa? Đúng rồi, ít ai mà chưa từng đi xa trong suốt cuộc đời mình. Nhưng đi đủ xa, đủ lâu để có thể cảm nhận thật sâu sắc hai câu thơ trên thì không phải ai cũng từng trải nghiệm.

Tp HCM, thành phố mà khi bước chân ra đường bạn nên bịt kín mặt mũi chỉ chừa hai con mắt để bảo vệ mình khỏi khói bụi và nắng nóng. Thành phố mà khi chạy xe dưới trời mưa, bạn chỉ lo nơm nớp bị kẹt xe, ngập đường, chết máy. Thành phố mà khi lơ đễnh một chút khi đậu xe mua chè bưởi, bạn có thể bị mất xe như chơi. Và những lúc ấy, ta nghĩ gì? Ta càu nhàu vì mình gặp xui xẻo, càu nhàu vì mình bất cẩn.

Singapore, thành phố mà không có hoặc ít khi xảy ra những chuyện như trên. Mà nếu có lỡ bất cẩn bị móc ví giữa đám đông, ta nghĩ gì? À, ừ, Singapore không an toàn như mình nghĩ… À, ừ, không ngờ ở Singapore lại có thể xảy ra những chuyện như thế. Ta không hề nghĩ mình xui xẻo và bất cẩn.

Sao lại có thể có hai suy nghĩ khác nhau đến thế khi một chuyện tương tự xảy ra? Vì đây là hai môi trường khác nhau mà ở trong mỗi môi trường, chúng ta hình thành một cách suy nghĩ, một mong muốn khác nhau.

Nói lảm nhảm nãy giờ cũng chỉ để nói rằng Singapore – nơi ta đang sống – đúng là tốt hơn Tp HCM thật – nơi ta sinh ra và đã sống. Ít ra là tốt hơn về một số phương diện và theo ý kiến chủ quan của ta.

Tuy nhiên, bài viết này không phải để tranh luận Singapore hay Tp HCM tốt hơn. Bài viết này ta viết ra chỉ để cảm nhận lại câu thơ “khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn”.

Singapore và gần 6 năm…. đủ xa và đủ lâu… Singapore và Tp HCM – lý trí và tình cảm. Lý trí giúp ta cảm nhận được Singapore tốt hơn Tp HCM như thế nào để học tập, để làm việc, để có thể hỗ trợ gia đình. Nhưng tình cảm luôn kéo ta quay về Tp HCM, nơi mà gia đình ta đang sống, đang ngày ngày mong nhớ ta. Lý trí đang thắng tình cảm, bởi thế ta mới sống ở Singapore đến tận bây giờ. Nhưng tình cảm thì không bao giờ bỏ cuộc, luôn tìm mọi cơ hội để làm nản lý trí. Những chuyến về thăm nhà ngắn ngủi những tưởng có thể làm thõa mãn tình cảm và mang lại cho lý trí sự bình yên. Không, tình cảm trỗi dậy mạnh mẽ hơn và lý trí lại một lần nữa phải đấu tranh kịch liệt hơn. :(

Ồ, có thể vì gia đình ta ở Tp HCM, ta mới có mong mỏi quay về đến thế. Có thể vì những chuyến về thăm nhà quá ngắn ngủi mà ta thật sự được sống trong nhung lụa, trong tràn ngập thương yêu của ba mẹ, họ hàng, không phải lo toan, không phải đi làm, ta mới có mong mỏi quay về đến thế. Thử tưởng tượng một ngày nào đó, cả gia đình ta qua Singapore ở với ta và ta có tiền đủ để mang lại một cuộc sống đầy đủ ở Singapore, ta có còn mong mỏi quay về nữa không?

Ta vẫn muốn quay về… tại sao vậy… đơn giản vì Singapore không phải là Tp HCM. Ta không thể yêu Singapore như ta yêu Tp HCM. Ta không cảm thấy thuộc về Singapore. Nơi đây chỉ là một phương tiện giúp ta có một cuộc sống tốt hơn chứ không phải là “tâm hồn” của ta.

Anh bảo sẽ cùng ta về khi hai đứa về hưu, an hưởng tuổi già, nhàn vi. Lâu quá… nhưng ta vẫn hi vọng. Hẹn một ngày ta quay trở lại, mãi mãi, Tp và gia đình thương yêu…


Leave a Reply

SEO Powered by Platinum SEO from Techblissonline